Thursday, 27 January 2011

218.Điều chỉnh tỷ giá: Cơ hội, sợi dây và… chú cún

 
  E-mail        Bản để in        Cỡ chữ       Chia sẻ:         
picture

Suốt gần ba tháng qua, chênh lệch giữa tỷ giá trên thị trường tự do với tỷ giá theo niêm yết chính thức của các ngân hàng thương mại có từ 7% - 10%.

▪  MINH ĐỨC
11:01 (GMT+7) - Thứ Năm, 27/1/2011

 

“Không điều chỉnh tỷ giá USD trước Tết” là thông điệp được Chủ tịch Ủy ban Giám sát tài chính Quốc gia đưa ra cách đây gần ba tháng

“Không điều chỉnh tỷ giá USD trước Tết” là thông điệp được Chủ tịch Ủy ban Giám sát tài chính Quốc gia đưa ra cách đây gần ba tháng, vào ngày 4/11/2010.

Tuy nhiên, việc không hoặc chưa điều chỉnh tỷ giá lúc này đồng nghĩa với một thực tế: suốt gần ba tháng qua, chênh lệch giữa tỷ giá trên thị trường tự do với tỷ giá theo niêm yết chính thức của các ngân hàng thương mại có từ 7% - 10%. Khoảng cách lớn ít thấy trong lịch sử này gây khó khăn đối với các doanh nghiệp xuất nhập khẩu, cũng như nuôi dưỡng cơ chế hai giá dưới các hình thức khác nhau.

Cuối năm 2010, đầu tuần này và vừa mới hôm qua (26/1), bằng các hình thức công bố khác nhau, Ngân hàng Nhà nước đưa ra thông tin chung: ngoại tệ đang vào mạnh, thị trường ngoại hối đang vận động tốt.

Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Nguyễn Văn Giàu cũng cho biết, thị trường ngoại hối hiện nay là cân bằng, và Ngân hàng Nhà nước không phải can thiệp một cách trực tiếp.

Đáng chú ý là từ trạng thái âm cuối tháng 11/2010, thời gian gần đây trạng thái ngoại tệ của các ngân hàng thương mại đã dương quanh 250 triệu USD, ngày cao điểm dương tới 300 triệu USD.

Ở góc nhìn của nhà phân tích độc lập, bộ phận nghiên cứu của Công ty Cổ phần Chứng khoán Thăng Long (TLS) hôm qua đưa ra một báo cáo nhanh, trong đó “cơ hội” là từ được nhấn mạnh khi đặt trong dự tính điều chỉnh tỷ giá USD/VND.

“Thị trường, bao gồm cả các ngân hàng thương mại, bằng cách này hay cách khác gần như đã chấp nhận giao dịch ở mức tỷ giá của thị trường tự do. Việc điều chỉnh tỷ giá chính thức có thể gây ra những lo ngại về sức ép lạm phát gia tăng, tuy nhiên những thông điệp từ Chính phủ cho thấy việc điều chỉnh tỷ giá sớm muộn cũng sẽ được thực hiện, vấn đề chỉ còn là việc lựa chọn thời điểm thích hợp”, TLS nhận định.

Và trước kỳ nghỉ Tết Nguyên đán được TLS cho là thời điểm thích hợp nhất.

Các yếu tố thuận lợi là: sự dồi dào của lượng kiều hối, giải ngân vốn đầu tư gián tiếp, và đầu tư trực tiếp trong những tháng gần đây cộng với lãi suất VND cao đang khiến cho tâm lý găm giữ ngoại tệ giảm đáng kể; tỷ giá trên thị trường tự do đã giảm từ trên 21.500 VND/USD trong những ngày cuối tháng 11/2010 xuống còn khoảng 21.000 VND/USD trong thời gian gần đây.

Phía sau điều chỉnh, TLS cho rằng thời điểm thuận lợi về nguồn cung ngoại tệ lúc này sẽ giúp cho thị trường tự do không bị xáo trộn mạnh, đồng thời giúp đưa tỷ giá trên hai thị trường tiến sát gần nhau hơn. Việc điều chỉnh tỷ giá trong thời điểm thắt chặt tiền tệ hiện nay được kì vọng là sẽ khiến cho các doanh nghiệp và người dân có ngoại tệ chịu bán lại cho các ngân hàng thương mại hơn.

“Đây có lẽ là thời điểm tốt để Ngân hàng Nhà nước mua lại nhằm cải thiện lượng dự trữ ngoại tệ vốn được cho là đã xuống rất thấp trong thời gian qua. Cuối cùng, việc điều chỉnh tỷ giá trước kỳ nghỉ Tết dài sẽ giúp cho thị trường tránh được được cú sốc tức thời về tâm lý. Các quyết định sẽ cân nhắc kĩ lưỡng và thực hiện một cách khôn ngoan hơn”, TLS dự tính.

Sợi dây và… chú cún

Đặt trong giả thiết điều chỉnh tỷ giá thời gian tới, hẳn nhiều suy tính và kỳ vọng lúc này đều chung một hướng: tăng.

Trao đổi với VnEconomy, ông Trương Văn Phước, Tổng giám đốc Ngân hàng Xuất nhập khẩu Việt Nam (Eximbank), cho rằng cần tính đến một điều chỉnh mang tính cơ bản và lâu dài, thay vì phản ứng trước mắt. Quan điểm mà chuyên gia này đưa ra là một câu chuyện hình ảnh, dắt cún đi dạo trong công viên… tỷ giá.

Cô gái dắt chú cún đi dạo trong công viên, khoảng cách giữa hai chủ thể là sợi dây. Bản năng của chú cún trước những yếu tố tác động ngoại cảnh có thể gây ra những rắc rối, buộc phải kiểm soát bằng sợi dây đó. Sợi dây ngắn sẽ kiểm soát tốt hơn là một sợi dây dài.

Trong cơ chế điều hành hiện nay, tỷ giá chính thức của các ngân hàng thương mại vận động theo mức bình quân liên ngân hàng với biên độ +/-3%. Biên độ đó là sợi dây trong câu chuyện của ông Trương Văn Phước. Vậy nên quan điểm mà ông đưa ra hiện nay là đưa tỷ giá bình quân liên ngân hàng đến một điểm phù hợp, đồng thời thu hẹp biên độ để tăng khả năng kiểm soát.

Ở quan điểm này, tỷ giá bình quân liên ngân hàng sẽ trở thành công cụ năng động để nhà điều hành ứng xử linh hoạt với thị trường. Và với biên độ được thu hẹp, có sự chủ động và linh hoạt trong điều hành, tỷ giá bình quân liên ngân hàng sẽ trở thành ngọn hải đăng gần hơn và sáng hơn với người đi biển.

Nếu có điều chỉnh như vậy trên thực tế, người dân, doanh nghiệp sẽ có thói quen mỗi sáng đọc báo, lướt web cập nhật tỷ giá bình quân liên ngân hàng để chủ động nắm bắt chuyển động của thị trường, thay vì quá quen với trạng thái đứng yên kéo dài sau mỗi lần điều chỉnh như thời gian qua.
free counters

217.Hà Nội: Công nhân bao vây Grand Plaza đòi tiền

Hà Nội: Công nhân bao vây Grand Plaza đòi tiền

(Dân Việt) - Sáng 26-1, hàng chục công nhân với băng rôn, biểu ngữ đứng trước Tổ hợp trung tâm thương mại - khách sạn Grand Plaza trên đường Trần Duy Hưng, Hà Nội để đòi tiền.

Các biểu ngữ viết "Đề nghị khách sạn Grand Plaza trả tiền sàn gỗ, thạch cao, thảm trải..."; "Grand Plaza có ý định quỵt tiền".

Những người tụ tập căng các băng rôn cho biết họ là công nhân của nhiều đơn vị tham gia thi công tại các toà nhà này. Do chủ đầu tư không chịu thanh toán hàng tỷ đồng tiền công và vật tư xây dựng nên họ phải tụ tập tại đây để đòi.

 

Việc chủ đầu tư Grand Plaza không trả tiền đúng thời hạn làm cho hàng chục công nhân của công ty chưa được nhận lương và tiền thưởng Tết để về quê.

 

Với diện tích khu đất là 19.689m², diện tích xây dựng là 7.799m², Grand Plaza do Tập đoàn Charm Vit, Hàn Quốc phát triển với tổng mức đầu tư trên 120 triệu USD.

Dự án bao gồm một tòa tháp văn phòng hạng A 27 tầng, một tòa tháp khách sạn 5 sao 27 tầng, và một khu trung tâm thương mại cao cấp 5 tầng. 

Dự án được khởi công cuối năm 2007, đã hoàn thiện và đi vào sử dụng cuối nắm 2010, trong đó, Trung tâm thương mại mang tên Grand Plaza Department Store đã được cho IDJ Financial độc quyền thuê lại và phát triển hiện là khu thương mại có diện tích lớn nhất Hà Nội.

free counters

216.Bao tủi nhục ê chề khi bán hàng rong!

Bao tủi nhục ê chề khi bán hàng rong!

SGTT.VN - Câu chuyện chiếc bình sứ vỡ trên SGTT ngày 24.1.2011 chỉ là một trong hàng loạt những câu chuyện tương tự xảy ra hàng ngày trên các tuyến đường tại TP.HCM hiện nay.

Hình ảnh những người buôn bán hàng rong miệng thì đang mời chào, tay thì đang thoăn thoắt bán hàng trong khi mắt thì luôn dáo dát xem có xe cảnh sát hay dân phòng đã không còn là lạ đối với người dân từng sống tại đây.

Để tồn tại và sống được với đời, biết bao nhiêu người đã ráng đè nén những nhọc nhằn.

Xe bún riêu đã nuôi hai đứa con học đại học

Người phụ nữ trong bài viết này cũng có câu chuyện gần giống với chị Nguyễn Thị Sinh (trong ảnh), với gánh hàng rong nuôi con vào đại học. Ảnh: Lâm Gia

Cái ngày thằng em tôi bắt đầu bước chân vào giảng đường đại học cũng là lúc hai vợ chồng dì tôi đã phải bỏ lại nhà cửa mới vừa cất xong, ở chưa đầy hai tháng, bỏ lại ruộng vườn, bỏ lại bàn thờ tổ tiên, bỏ lại quê hương miền trung thân thương để cùng với con “đi học”.

Không phải đi học chữ, hai vợ chồng dì tôi bắt đầu học cách sống tại nơi thị thành, học cách chen chúc trong căn phòng trọ tồi tàn, chật chội và quan trọng nhất là học nấu bún riêu để ngày ngày đẩy xe đi bán dạo kiếm tiền nuôi con ăn học. Cuộc sống buôn gánh bán bưng của dì tôi cũng bắt đầu từ đây.

Để kiếm được tiền đủ để trang trải cho cuộc sống, trả tiền nhà trọ, lo tiền cho một đứa con đi học đại học, một đứa đang học lớp 10 ở quê và biết bao chi phí khác, ... hai vợ chồng dì tôi đã làm việc quần quật suốt ngày với xe bún riêu đi bán dạo trên phố (có lúc cũng dừng lại trên vĩa hè để bán).

Trong thời gian đẩy xe hàng rong đi bán, đã không biết bao nhiêu lần bị công an phường nhắc vì tội lấn chiếm lòng lề đường và cũng đã hai lần bị tịch thu xe và “đồ nghề” đưa về phường, bị phạt. Tuy nhiên, dì tôi vẫn phải tiếp tục công việc ấy vì không có sự chọn lựa nào khác khi không có nghề nghiệp, vốn liếng.

Thời gian cũng qua mau, sự khổ nhọc cũng mang lại kết quả mĩ mãn. Đứa con đầu, rồi đứa thứ hai cũng đã xong đại học. Chúng được học hành tử tế, có cái nghề để tự bương chải mà sống. Dì tôi đã mãn nguyện. Bà chỉ nghĩ đơn giản rằng, có lẽ cuộc đời của con sẽ khá hơn, chúng sẽ dề dàng kiếm được một công việc đoàng hoàng, sẽ không vừa làm vừa thấp thỏm lo như mẹ nó.

Nhiều người đã nhìn dì tôi với ánh mắt cảm phục. Với chiếc xe bún riêu, bà đã nuôi hai thằng con học xong đại học. Nếu ngày trước bà không nhất quyết ra đi, không tham gia vào “đội quân” bán hàng rong thì có lẽ việc lo cho hai thằng con ăn học có nhiều khả năng gãy gánh giữa chừng. Quả là một kỳ tích.

Có mấy hãnh diện khi làm người bán hàng rong?

Có thể nói rằng, “đội quân hàng rong” đa phần là những người từ khắp các vùng quê nghèo vào TP.HCM làm ăn, sinh sống. Ảnh: L.H.T

Câu chuyện có thực về dì tôi kể trên cũng chỉ là một trong vô số những câu chuyện về mỗi con người đang ngày đêm chấp nhận cảnh buôn gánh bán bưng. Họ đang bấu víu tại các đô thị tìm kế sinh nhai với cái nghề bán hàng rong.

Dẫu biết rằng phải đối diện với những cơ cực trăm bề, bao nỗi buồn khi phải xa nhà, xa quê hương, bao tủi nhục ê chề khi thường xuyên phải chạy trốn, bị xua đuổi nhưng với họ hầu như không có sự chọn lựa nào khác.

Có thể nói rằng, “đội quân hàng rong” đa phần là những người từ khắp các vùng quê nghèo vào TP.HCM làm ăn, sinh sống. Nhiều người đã gặt hái được những thành công “vĩ đại” như dì tôi. Thậm chí một số người đã đổi đời cũng từ gánh hàng rong. Vậy đó, nhưng nếu như họ cứ mãi một nắng hai sương với ruộng đồng, trong khi những thiên tai, mất mùa liên tiếp xảy ra, nhất là ở các tỉnh miền trung như trong những năm qua thì đến cái ăn, cái mặc còn thiếu thốn chứ đừng nói chi đến của dư của để và lo cho con ăn học.

Dẫu biết rằng việc buôn bán hàng rong đã làm cho bộ mặt TP.HCM thêm phần nhếch nhác hơn. Ngoài ra một số mặt hàng thực phẩm hàng rong cũng chứa đựng nhiều rủi ro về an toàn thực phẩm và vệ sinh môi trường. Tuy nhiên, những biện pháp cấm đoán người bán hàng rong của TP.HCM trong những năm vừa qua đã không phát huy được tác dụng nếu không nói là tình trạng hàng rong vẫn cứ gia tăng.

Có cung thì ắt có cầu. Đó là quy luật. Nếu cấm đoán thì hàng rong vẫn sẽ tồn tại và chắc chắn sẽ biến tướng thành nhiều dạng khác.

Có thể quan sát và khẳng định rằng số lượng người dân đang sống bằng công cụ bán hàng rong là rất lớn. Trong thời điểm hiện nay và có thể là trong tương lai, hàng rong tại TP.HCM vẫn sẽ phát triển và có đất sống. Như vậy tốt nhất là chấp nhận sống chung với hàng rong và cứ xem hàng rong như một nét văn hóa đặc sắc của thành phố.

Để giải quyết được những tồn tại, những mặt trái của tình trạng bán hàng rong, trước tiên cần phải có những quy định, những công cụ quản lý phù hợp. Quan trọng nhất, những người thực thi những quy định ấy phải đối xử thực sự công bằng giữa những người bán hàng rong với nhau, giữa những người buôn bán cố định với những người bán hàng rong, ...

Về lâu dài, cần có chính sách hỗ trợ công ăn việc làm, cải thiện thu nhập của người dân ở các vùng nông thôn, giảm thiểu tình trạng di cư ồ ạt. Nếu không có nghề nghiệp, không có việc làm ổn định thì tình trạng di cư vẫn cứ tiếp diễn, khi đó hàng rong vẫn sẽ cứ tồn tại và những mặt trái do nó gây ra cho xã hội vẫn sẽ gia tăng. Đây là điều không thể nào tránh khỏi.

Có lẽ không ai cảm thấy sung sướng và hãnh diện khi phải làm người bán hàng rong ngày ngày rong ruổi đến từng hang cùng ngõ hẻm. Chỉ vì cuộc sống mưu sinh mà phải chấp nhận. Nếu cuộc sống người người được đảm bảo, những lo toan thường nhật giảm dần, khi ấy tình trạng buôn bán hàng rong tự khắc sẽ giảm. Chắc chắn là như thế.

TRẦN MINH QUÂN

free counters

Wednesday, 26 January 2011

215. Một số sự kiện năm 2010.

5 nốt thăng năm 2010:

1. Ngoại giao nâng Việt Nam lên một vị thế đáng kể trên trường quốc tế;

2. GS. Ngô Bảo Châu được giải Fields về toán học;

3. Vinashin là nỗi đau, nhưng cũng là cú huých tốt để Việt Nam chuyển đổi các nền tảng tư duy kinh tế và sở hữu lạc hậu;

4. Từ sự kiện con cá tra nằm trong “danh sách đỏ” của Quỹ Quốc tế Bảo vệ thiên nhiên (WWF), Việt Nam đã có trải nghiệm đáng kể và có được ứng xử nhanh nhạy, mạnh mẽ và thích hợp hơn trong bảo vệ lợi ích của mình;

5. Khu vực kinh tế tư nhân chiếm khoảng 48% tổng GDP của Việt Nam (45,6% tổng GDP năm 2006 ) và tạo ra 50,2% việc làm của cả nước.

5 nốt trầm năm 2010:

1. Pháp luật Việt Nam chưa theo kịp xu thế hội nhập của đất nước, khi nhà làm luật dự liệu Viện Kiểm sát có quyền tham gia 100% vụ việc dân sự và Hội đồng Thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao có quyền xem xét lại các quyết định của chính mình;

2. Kinh tế tăng trưởng cao, nhưng không theo kịp sự mất giá của đồng tiền;

3. Chính sách tiền lương cho công chức tiếp tục bất hợp lý, tạo nguy cơ có thực, đẩy công chức vào đối tượng nghèo hoặc cận nghèo nếu chỉ biết sống bằng đồng lương theo đúng nghĩa;

4. Qua sự kiện Vietnam Idol, văn hóa tôn trọng quan điểm, nhận thức của những người khác với mình dường như chưa có trong nhiều người Việt;

5. Sau những sự kiện “ồn ào”, dường như khó có thể thấy Hà Nội đã 1000 năm tuổi.


Nguồn: Pháp Luật Dân Sự's Blog

free counters

Tuesday, 25 January 2011

Hồi xưa nghe thiên hạ biểu sắm Mãn Cầu- Dừa- Xoài- Đu Đủ để cúng, tui làm theo cũng mong được Cầu Vừa Xài Đủ. Cúng hoài liên tiếp mấy năm, không thấy Vừa Đủ gi hết, năm nào cũng thiếu hụt. Sau đó tui thay đổi chiến lược, tui mua Mãng Cầu , Xoài, Roulipe & Bagage. Ý tui là muốn Cầu Xài Líp Baga ! Cũng không thấy kết quả gì , mà còn thiếu hụt nặng thêm. Năm nầy tui dứt khoát không nghĩ đến tiền ($$$$) nữa. Tui thí mạng cùi chơi bao, sẽ lập 1 mâm trái cây sau đây để cúng: Măng Cụt - Vú Sữa- Vải- Sầu Riêng. Kệ mẹ , nghèo thì nghèo, ít ra cũng được : Măn Vú Giải Sầu!

214.Từ Lưu Hiểu Ba đến Cù Huy Hà Vũ (posted 09-01-2011)

09012011-Từ Lưu Hiểu Ba đến Cù Huy Hà Vũ Jan 9, '11 7:07 AM
for everyone

Không thích Bác Đông A lắm, nhưng bài viết này của Bác Đông A có nhiều điểm hay, nhiều phát hiện thú vị phải học hỏi nên copy về để dành tham khảo


Từ Lưu Hiểu Ba đến Cù Huy Hà Vũ

Vụ rắc rối của ông Cù Huy Hà Vũ vẫn chưa biết như thế nào. Cho đến thời điểm này cả đài VOA lẫn RFA đều chưa có câu trả lời sẽ tham gia tố tụng với tư cách là người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan hay không. Hiện nay cũng vẫn chưa hết thời hạn 60 ngày phải trả lời đơn thư khiếu nại, tố cáo (1 tuần làm việc chỉ có 5 ngày). Trong khi chờ đợi tôi thử xem xét trường hợp của ông Cù Huy Hà Vũ từ trường hợp của Lưu Hiểu Ba. Việt Nam và Trung Quốc có nhiều điểm tương đồng về luật pháp và tập quán pháp luật. Do vậy phán quyết của tòa án Trung Quốc trong trường hợp Lưu Hiểu Ba có thể là những điểm nhìn tham chiếu cho vụ án về ông Cù Huy Hà Vũ.

Đọc phán quyết của tòa án Trung Quốc về Lưu Hiểu Ba có thể nhận thấy phán quyết viết khá chặt, thể hiện các chứng cứ chứng minh rằng ông Lưu Hiểu Ba đã làm ra, công bố các bài viết mà nội dung của chúng thể hiện chuyện kích động lật đổ chính quyền. Trong trường hợp của ông Lưu Hiểu Ba này không có tranh cãi về chuyện làm ra, công bố các bài viết. Tranh cãi chỉ xoay quay vấn đề nội dung các bài viết thể hiện quyền tự do thể hiện quan điểm cá nhân, không gây tổn thất, không gây hại cho ai, hay thể hiện chuyện kích động lật đổ chính quyền. Tôi không bình luận về nội dung này. Phán quyết của tòa án Trung Quốc không viết đích danh tên các trang báo ở hải ngoại đã đăng các bài viết của ông Lưu Hiểu Ba. Phán quyết của tòa án Trung Quốc chỉ viết địa chỉ các website đã đăng các bài viết của ông Lưu Hiểu Ba và cho biết các máy chủ này ở hải ngoại. Với cách viết như vậy, tòa án Trung Quốc đã tránh được chuyện người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan, bởi vì phán quyết của tòa án chỉ cần chứng minh các bài viết do chính ông Lưu Hiểu Ba làm ra và công bố, và nội dung các bài viết nhằm kích động lật đổ chính quyền. Với cách viết như vậy, tòa án Trung Quốc đồng thời cũng thể hiện không công nhận các trang báo hải ngoại như các cơ sở truyền thông thật thụ.

Tôi không được đọc cáo trạng của Viện Kiểm sát về ông Cù Huy Hà Vũ nên không rõ như thế nào. Nhưng căn cứ vào thư mời đài VOA hay RFA tham gia tố tụng tôi có thể hình dung được một phần nào đó về bản cáo trạng. Với những hiểu biết nhất định của tôi về pháp luật, tôi cảm thấy có một số điểm không được hay lắm. Đó là các bài phỏng vấn. Không thể nói rằng ông Cù Huy Hà Vũ đã làm ra và công bố các bài phỏng vấn. Chủ thể làm ra và công bố các bài phỏng vấn chính là cơ quan phỏng vấn như đài VOA hay RFA. Do vậy cũng không thể nói rằng ông Cù Huy Hà Vũ đã thực hiện hành vi tuyên truyền thông qua bài phỏng vấn. Chủ thể của hành vi tuyên truyền ở đây chính là cơ quan phỏng vấn như đài VOA hay RFA, bởi vì nếu các cơ quan phỏng vấn không phỏng vấn (không hỏi câu hỏi dẫn tới câu trả lời bị coi là tuyên truyền chống lại nhà nước) hay không công bố phỏng vấn thì hiển nhiên hành vi tuyên truyền không thể xảy ra được (hành vi tuyên truyền là hành vi làm ra, công bố hay phát tán). Sử dụng các bài phỏng vấn làm chứng cứ cho hành vi tuyên truyền là không được chặt. Tôi nghĩ chính vì vậy mà tòa án Trung Quốc không hề sử dụng bất kỳ bài phỏng vấn nào làm chứng cứ trong vụ án của ông Lưu Hiểu Ba. Các bài phỏng vấn có thể sử dụng làm chứng cứ cho nội dung vu khống hay kêu gọi chiến tranh, thù hằn dân tộc, lật đổ chính quyền. Trong những trường hợp này cơ quan phỏng vấn rõ ràng là người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan. Ngoài ra, các bài viết khác của ông Cù Huy Hà Vũ còn phức tạp hơn trường hợp của Lưu Hiểu Ba, bởi vì Lưu Hiểu Ba công nhận chính ông đã làm ra và công bố trên các website. Các bài viết của ông Cù Huy Hà Vũ thì rõ ràng do ông Vũ viết, nhưng công bố thì tôi không rõ ông Vũ tự chính mình công bố hay ông chỉ gửi cho một số bạn bè hay người quen biết đọc và những người này đã công bố. Trong trường hợp như vậy, rõ ràng những người đã công bố bài viết của ông Cù Huy Hà Vũ là những người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan.

Vụ án của ông Cù Huy Hà Vũ xem ra cũng rất đáng xem.

Nguon: http://donga01.blogspot.com/2011/01/tu-luu-hieu-ba-en-cu-huy-ha-vu.html


213.Năm 2010: Lạm phát 11,75% ( posted 25-12-2010)

Năm 2010: Lạm phát 11,75%

Minh Tâm
Thứ Sáu,  24/12/2010, 11:50 (GMT+7)
Phóng to

Thu nhỏ


Add to Favorites


In bài


Gửi cho bạn bè

Năm 2010: Lạm phát 11,75%

Minh Tâm

Tốc độ tăng giá năm 2010 trên cả nước so với tháng 12-2009. Đồ họa theo số liệu của Tổng cục Thống kê

(TBKTSG Online) - Chỉ số giá tiêu dùng (CPI) tháng 12 của cả nước tăng 1,98% so với tháng 11 đã đưa lạm phát cả năm 2010 lên mức 11,75%, vượt xa mọi chỉ tiêu và dự đoán trước đó, theo Tổng cục Thống kê.

* Chỉ số giá vàng năm 2010 tăng 30% và chỉ số giá đô la Mỹ tăng 9,68% so với tháng 12-2009.

Báo cáo thống kê vừa được Tổng cục Thống kê công bố sáng 24-12 cho thấy, trong tháng cuối cùng của năm 2010, 10/11 nhóm hàng vẫn duy trì tốc độ tăng giá đã đẩy CPI tăng thêm 1,98% so với tháng 11.

<a href='http://ads.thesaigontimes.vn/www/delivery/ck.php?n=a43763e8&cb=INSERT_RANDOM_NUMBER_HERE' target='_blank'><img src='http://ads.thesaigontimes.vn/www/delivery/avw.php?zoneid=12&cb=INSERT_RANDOM_NUMBER_HERE&n=a43763e8' border='0' alt='' /></a>

Trong đó, nhóm hàng ăn và dịch vụ ăn uống tăng nhiều nhất với 3,31% khi có sự “góp sức” của lương thực 4,67%; thực phẩm 3,28%; ăn uống ngoài gia đình 1,86%.

Ở mức tiếp theo có nhóm nhà ở, vật liệu xây dựng với 2,53%; nhóm may mặc, mũ nón, giày dép tăng 1,81%; đồ uống, thuốc lá tăng 1,30% và nhóm hàng hóa dịch vụ khác tăng 1,06%. Các nhóm hàng còn lại, trừ bưu chính viễn thông giảm 0,02%, đều tăng ở mức dưới 1%.

Trong tháng 12, các địa phương có chỉ số giá tăng cao nhất là Gia Lai với 2,21%; Thái Nguyên 2,01%; TPHCM với mức tăng 1,61% thấp nhất trong số các thành phố trực thuộc trung ương, dưới Hà Nội (1,83%), Hải Phòng (1,96%), Đà Nẵng (1,71%) và Cần Thơ (1,71%). Tính theo khu vực, khu vực nông thôn có mức tăng giá cao hơn thành thị, lần lượt là 2,04% và 1,87%.

Tốc độ tăng giá của một số nhóm hàng trong năm 2010 so với tháng 12-2009. Màu xanh là nhóm hàng lương thực, màu đỏ là nhóm hàng thực phẩm và màu vàng là nhóm nhà ở, điện nước, vật liệu xây dựng. Đồ họa theo số liệu của Tổng cục Thống kê

Tính chung, CPI cả năm 2010 đã tăng 11,75% so với tháng 12-2009 (năm 2009, CPI cả năm tăng 6,52% so với tháng 12-2008).

Ở từng nhóm hàng, có đến 5/11 nhóm hàng có chỉ số giá tăng từ 12% đến 20% so với tháng 12 năm trước. Trong năm, khu vực thành thị có chỉ số tăng giá cao hơn khu vực nông thôn, lần lượt là 11,97% và 11,52%.

Tính theo bình quân năm, CPI bình quân năm 2010 đã tăng 9,19% so với mức tăng bình quân của năm 2009 (trong khi mức tăng bình quân của năm 2009 so với 2008 là 6,88%).

212.Tất Niên 2010

Tất niên mới về, xỉn quá, thư giản 1 chút !!

Nguồn: Youtube.


211.Chào mừng” Đại hội đảng XI: Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng làng báo( phan 1)

Chào mừng” Đại hội đảng XI: Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng làng báo

Tan Van

Trềnh A Sáng

DCVOnline: Chúng tôi nhận được bài báo này từ một nhà báo kỳ cựu đang hoạt động trong nước gửi đến.

Đáng lẽ, theo thông lệ, chúng tôi chỉ bắt đầu đăng tải khi nhận được toàn bộ bài viết.

Tuy nhiên, do tính thời sự của đề tài cùng một số lý do khác, DCVOnline quyết định giới thiệu bài viết này đến bạn đọc ngay hôm nay.

DCVOnline cũng hy vọng nhà báo, tác giả loạt bài này sẽ mau chóng tiếp tục hoàn thành những phần còn lại của đề tài như đã đề cập đến ở cuối bài.

Và quan trọng nhất, mong người thực hiện loạt bài này luôn được bình an.


Bài 1: Buổi sáng không bình yên của Phạm Đức Hải

“Một chiều, anh Ba Đua tê lê phôn cho anh Đức Hải…”

Đã nhiều ngày trôi qua nhưng ông Phạm Đức Hải vẫn còn nguyên cảm giác sởn gai ốc khi nhớ về buổi sáng hôm ấy. Trong sự nghiệp “bỗng dưng làm tổng biên tập” của mình, ông đã không ít lần đối mặt với tình huống éo le, thậm chí nguy nan, nhưng chưa bao giờ sự thể lại đi tới một tầm mức kinh khiếp đến thế.

Đó là buổi sáng ngày 02/11/2010, buổi sáng mà tờ báo Tuổi Trẻ do ông đứng đầu đã có một nội dung khá chấn động. Trên trang nhất là hình ông nghị Nguyễn Minh Thuyết to đùng cùng dòng tít lớn: “Cần thành lập ủy ban điều tra vụ Vinashin”.

Điều tra Vinashin ở đây là điều tra Thủ tướng, tức là một kiểu luận tội Thủ tướng kiểu như đám dân chủ phương Tây!

***

Bối cảnh lúc bấy giờ là cuộc họp Quốc hội đang đến hồi nóng bỏng. Phe Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng dường như đang bị dồn đến chân tường. Uy tín của ông cựu y sĩ quân đội lung lay tận gốc.

Sau khi bác dự án đường sắt cao tốc do phe ông Dũng đệ trình, Quốc hội còn xới tung vụ bauxite Tây Nguyên và vụ đổ vỡ của Vinashin. Một trận bùn đỏ đâu đó tận bên Hungary tưởng đã nhấn chìm tiền đồ của “3D đệ nhị”(1).

Ở Thành phố Hồ Chí Minh - thủ đô kinh tế, tài chính, thương mại của cả nước – một hiệu ứng “anti-3D” đã xuất hiện rầm rộ, với đỉnh điểm là Đại hội đảng bộ IX của thành phố.

Tại đây, Nguyễn Thanh Nghị - con trai của ông Nguyễn Tấn Dũng, đang làm lãnh đạo tại một trường đại học địa phương – chỉ được 15/400 phiếu bầu thành ủy viên. Đặc cách ra Bộ Chính Trị để đề cử ủy viên dự khuyết Trung ương Đảng, ông Nghị cũng chỉ được 2/15 phiếu của các thành viên chóp bu. Chống lại người con Thanh Nghị tức là một cách nói “không” với ông bố Tấn Dũng.

Báo chí - phần lớn được ông Nguyễn Tấn Sang tiết lộ những thông tin này - dường như đoan chắc rằng Thủ tướng đã đến hồi mạt vận, nên các bài tường thuật họp quốc hội cũng chăm chắm vào những vấn đề “anti-3D”, vốn được coi là những đề tài ăn khách, hay như nhà báo trong cuộc Hồ Thu Hồng – tức blogger Beo – từng nói đó là “đề tài sang”.

Sang mà bà Beo nói có nghĩa là “sang trọng”, là “ăn khách”; nhưng “sang” cũng có nghĩa là “Tư Sang”, tức là những chuyện này do ông Trương Tấn Sang xì ra để “đánh” ông Nguyễn Tấn Dũng trong một cuộc chiến quyền lực đang đến hồi gay cấn, không thể khoan nhượng, ai cũng muốn tung chiêu độc hạ địch thủ ở đất kinh đô.

Chuyện "Chống lại người con Thanh Nghị tức là một cách nói “không” với ông bố Tấn Dũng. Nguồn hình: tonghoixaydungvn.org
Dông dài một tí để thấy rằng cái trang bìa của báo Tuổi Trẻ vào sáng 02/11 là chấn động, nhưng cũng có những cơ sở vững chắc để nó xuất hiện, chứ không phải là chuyện “bỗng dưng nổi giận đùng đùng” như báo Thanh Niên trước đây với cái tít dại dột và bốc đồng (tất nhiên là lịch sử): “Hãy trả tự do cho các nhà báo chân chính”.

***

Buổi sáng hôm ấy, sau cuộc chạy bộ, một cú tắm nước ấm và một bữa sáng nhẹ nhàng, Phạm Đức Hải cầm tờ báo Tuổi Trẻ còn thơm mùi mực in lên, lòng thấy vui vui.

Trong sự nghiệp chuyển ngoặt từ cán bộ Đoàn, Đảng, tuyên giáo sang nắm đầu một tờ báo, ông chưa bao giờ thấy được một khí thế hừng hực như thế ngay tại tờ báo do ông làm CEO. Thậm chí có lúc, báo của ông làm rất tốt nhiệm vụ của một anh tuyên huấn và công an, chẳng hạn như với bài “Chuyện không bình thường” do một nhân viên an ninh văn hóa chấp bút và đề tên một độc giả rồi chỉ đạo báo Tuổi Trẻ đăng cách đây chưa lâu.

Giờ thì báo Tuổi Trẻ - dưới bàn tay của ông – đang tạo một ấn tượng ngoạn mục. Lòng ông hân hoan khi nghĩ rằng ấn tượng đó, bản lĩnh đó chắc chắn sẽ được đặt kèm tên ông.

Một cụm từ kiểu “ấn tượng Phạm Đức Hải”, “dấu ấn Phạm Đức Hải” không tệ chút nào. Tuổi Trẻ xưa nay luôn được gắn liền với tên tuổi Kim Hạnh và Lê Văn Nuôi. Lê Hoàng hoàn toàn không làm nên cơm cháo gì. Thế nên, một “ấn tượng Phạm Đức Hải” được thốt lên giữa lòng độc giả và đồng nghiệp là một viễn cảnh đầy cảm xúc.

Nhưng giữa cơn hân hoan, lòng ông cũng có chút gợn sóng. Báo Tuổi Trẻ đang đi một nước cờ mà tính chất mạo hiểm của nó thật là khó lường. Phe Ba Dũng đang xụ xuống, nhưng nếu một mai, ông ấy “rũ bùn đứng dậy sáng lòa” thì sao?

Chính trị thật khó lường. Năm xưa Nguyễn Việt Tiến đã xộ khám, tưởng chết đến nơi, ấy vậy mà một mai lại đĩnh đạc trở về, kéo theo bao án tù của nhà báo và công an đối thủ. Nguyễn Việt Tiến chỉ là con tép mà có thể làm được vậy thì giờ đây, một Ba Dũng vốn đầy thủ đoạn, nắm trong tay lực lượng công an, lật ngược thế cờ có gì là bất ngờ.

Mường tượng đến đây, ông Hải thấy chột dạ. Một cơn ớn lạnh chạy dọc cột sống, lên đến đỉnh đầu. Cảm giác bất an lúc ban sơ mơ hồ, nhưng càng rõ rệt hơn sau mỗi phút qua đi.
***

Giữa lúc ông Hải đang chìm trong mớ xúc cảm lẫn lộn, chợt chuông điện thoại reo lên.

Tiếng chuông quen thuộc hằng ngày, trong buổi sáng hôm ấy, là một thách thức thần kinh thực sự. Linh tính mách bảo ông đó là một cuộc điện đàm chẳng lành. Ông vừa muốn mở máy, lại vừa muốn lờ đi, không dám đối diện với thực tại. Sau mấy chục giây lừng khừng, ông dạn dĩ mở máy. Một số điện thoại lạ và một giọng nói lạ! Nhưng những lời phát ra từ đầu bên kia thì chẳng còn nằm trong hệ quy chiếu lạ quen nữa - đó là một thông báo thảm họa, một lời của tử thần.

Đầu bên kia, một người từ Hà Nội gọi vào, với lời lẽ trịch thượng. “Nguyễn Minh Thuyết là nguyên thủ quốc gia hay sao ông tương hình to tổ bố lên mặt báo thế? Báo Đoàn Thành phố muốn chống chính phủ hả?”, người kia tung ngay cú đấm chết chóc.

Ông Hải tái mặt, hai tay run cầm cập, đứng trân trối một hồi. Cũng may lúc đấy ông đang ở nhà, và một mình. Nếu không, cái bộ dạng của ông – một con người có vóc dáng nho nhã và nổi tiếng điềm đạm – sẽ là một “ấn tượng Phạm Đức Hải” – cùng tên gọi nhưng mang ý nghĩa đối nghịch với cái ấn tượng mà ông mơ hồ hình dung ban nãy - trước mắt các thuộc cấp tại Tuổi Trẻ vốn đang từng ngày thách thức khả năng làm báo của ông sẽ thật là thảm hại.

Sau cú điện thoại “trời giáng” ấy, ông Hải hối hả lên Lầu Xanh – tức tòa soạn Tuổi Trẻ ở ngã tư Phú Nhuận.

Trên đường đi, ông tranh thủ gọi điện cho một loạt thuộc cấp: Dương Thành Truyền, Vũ Văn Bình, Tăng Hữu Phong, Xuân Trung, Thạch Hãn, Đình Triều, Huy Thọ… Ông đang ở giữa một cơn khủng hoảng và ông cần đến những thuộc cấp này, để ông bớt cô đơn, và có thêm những ý kiến nhằm giải quyết khủng hoảng.

Trong số họ, Hữu Phong là cán bộ đoàn vốn quen với hoạt động hô khẩu hiệu, xếp hàng, nghiêm, nghỉ, tuýt còi và Huy Thọ chưa vững vàng lắm về mặt bản lĩnh, thì những người khác là có thể trông cậy được. Thành Truyền, vốn là bậc thầy về tuyên truyền đoàn hội, có thể đưa ra những giải pháp tháo gỡ tốt. Văn Bình dù không dính líu tới nội dung nhưng cũng có nhiều kinh nghiệm. Xuân Trung là một chuyên gia về nội dung. Thạch Hãn dù hơi kiệm lời nhưng đôi khi cũng có ý kiến hay. Đình Triều dầy thâm niên.

Giữa lúc cuộc họp khẩn sắp sửa diễn ra, Phạm Đức Hải nhận được lệnh miệng từ Ban Tuyên giáo Thành ủy triệu tập tất cả các chủ bút các tờ báo thuộc TP.HCM quản lý lên họp.

Tuổi Trẻ xưa nay luôn được gắn liền với tên tuổi Kim Hạnh và Lê Văn Nuôi. Nhưng Tổng Biên tập Kim Hạnh đã thành ... Hạnh xưa sau khi Tuổi Trẻ chọc ổ kiến lửa, bằng cách cho đăng loạt bài về Hồ Chủ tịch và người vợ Tàu Tăng Tuyết Minh dựa vào tài liệu được Trung Quốc công bố... Nguồn hình: DCVOnline tổng hợp
Có nhắm mắt, bịt tai thì ông Hải cũng biết được cuộc họp đó bàn về vấn đề gì. Có nhắm mắt, bịt tai thì ông cũng không né tránh được nó. Thế là ông giao lại quyền điều hành cuộc họp ở Lầu Xanh cho Thành Truyền, còn mình tức tốc trực chỉ Thành ủy.

***

Tại cuộc họp Ban Tuyên giáo Thành ủy, tinh thần lúc này không phải là bàn tới bàn lui, là những chỉ đạo định hướng, mà là mệnh lệnh.

Mệnh lệnh được ban ra là phải chấm dứt chỉ trích Thủ tướng, Chính phủ, chấm dứt phê phán Vinashin, bauxite… Tường thuật họp Quốc hội là phải đa chiều, trong đó nhấn mạnh những thành tựu đạt được của đất nước, những thành tích điều hành chính phủ của Thủ tướng, của các bộ trưởng… Sắp tới, khi Thủ tướng và các bộ trưởng đăng đàn trả lời chất vấn, báo chí cũng không được làm đậm những mặt tiêu cực, chưa được để làm hoang mang lòng dân, phải nêu bật các thành tựu để lòng dân phấn chấn hướng tới Đại hội XI…

Ông Hải không ngạc nhiên khi thấy nhiều vị lãnh đạo Thành ủy cũng có mặt chứ không chỉ có các cán bộ tuyên giáo như lâu nay. Đó thực sự là một cuộc họp khẩn để xử lý khủng hoảng. Các đồng nghiệp là chủ bút các tờ báo TP.HCM như Pháp Luật TP.HCM, Người Lao Động, Sài Gòn Tiếp Thị, Thời báo Kinh Tế Sài Gòn… cũng biết được tinh thần của cuộc họp ấy. Đa phần nhìn ông Hải bằng những cặp mắt ái ngại và chia sẻ.

Họp xong, ông Hải vừa chạy ra xe vừa gọi điện về tòa soạn lệnh “ban tác chiến khẩn cấp” tiếp tục ngồi đấy để ông có thể chỉ đạo kịp thời phương hướng hành động.

Và sự chỉ đạo của ông đã được thực hiện với một trang bìa Tuổi Trẻ xoay 180 độ vào hôm sau – tức ngày 03/11.

Đó là trang bìa với hình ảnh hai ông nghị “pro-3D” to chình ình, không kém hình nghị Thuyết vào ngày hôm trước. Chỉ khác ở chỗ, tít lớn và những lời nói của hai ông nghị này đều ngược lại hoàn toàn – theo chiều hướng bác bỏ ý kiến nghị Thuyết.

Với cú ngoặt 180 độ này, Tuổi Trẻ đã chính thức thay đổi chiến tuyến – từ Tư sang Ba – không phải từ nhân dân sang chính phủ như nhiều người lầm tưởng.

Sáng sớm 03/11, trên blog của mình, bà Beo – một nhân vật thuộc đám “pro-3D” – đã la toáng lên rằng “chưa bao giờ Tuổi Trẻ có một trang bìa hay như thế”. Đó là một lời reo mừng chiến thắng của bà Beo, khi Tuổi Trẻ quy phục Thủ tướng.

Ông Phạm Đức Hải thở hắt ra, chưa hoàn toàn nhẹ nhõm nhưng ít ra cũng đã tháo gỡ được phần nào nguy nan.

Sáng hôm ấy, Lê Đức Dục, Hà Thạch Hãn… lên Facebook buông những lời ai điếu, rằng làm báo thật là buồn, rằng cháu ngoan Bác Hồ…

Các thành viên Tuổi Trẻ, đặc biệt là những con người trẻ tuổi trong sáng, lại hát lên khúc tự giễu mình: “… Rằng Tuổi Trẻ nó thật lập trường, lập trường hơn cả công an”… như thuở xưa, khi Tuổi Trẻ đăng bài “Chuyện không bình thường” với giọng lưỡi sặc mùi công an.

Tuy nhiên, có một điều nằm ngoài dự liệu của ông Hải và sự suy xét của bà Beo – cũng như nhiều người khác – đó là một pha “xử lý kỹ thuật” của Tổng thư ký tòa soạn Xuân Trung.

Trong các bài tới, chúng tôi sẽ đề cập tới các vị Quang Thông ở Thanh Niên, Công Huynh ở Tiền Phong, Tâm Chánh ở Sài Gòn Tiếp Thị và nhiều người khác; chúng tôi cũng sẽ nói về ảo tưởng Hồ Thu Hồng, số phận Nguyễn Anh Tuấn, cuộc cờ của Trần Đăng Tuấn, những nhà báo “giả cầy” Đà Nẵng. Và tất nhiên, chúng tôi sẽ phân tích pha “xử lý kỹ thuật” của Xuân Trung.

Loạt bài chào mừng Đại hội Đảng XI còn tiếp tục với Phần 2 là những màn đấu đá thượng đỉnh, những cuộc thương lượng, thỏa hiệp sau cánh gà: Chiến dịch đả Ba Dũng của Tư Sang; Quả đắng và sự vớt vát cú chót của Năm Chi; Nông Đức Mạnh bị rút phép thông công; Bá Thanh mạt vận; đòn thù của Nguyễn Xuân Phúc…


© DCVOnline


free counters

Monday, 24 January 2011

210.Mưu Kế giải phóng mặt bằng

Hôm nọ có kẻ gặp mỗ, hỏi rằng dạo này thiên hạ chuyện giải phóng đền bù đất đai nóng hổi. Nhiều nơi dằng dai mãi chưa xong. Có ý gì hay xin chia sẻ.

Mỗ hỏi lại rằng, việc giải phóng liên quan đến hai bên, bên là dân, bên kia là triều đình. Vậy xin hỏi ngài xin ý kiến cho bên nào ?

Kẻ kia nói rằng:

- Tất là xin ý kiến cho triều đình, vừa có thù lao lớn, vừa lại không bị khép tôi xúi dục kích động.

Mỗ nói rằng :

- Chuyện này thì tùy trường hợp mà đối phó khác nhau. Duy có cách giải quyết của quan xứ Đà tên là Bá thị thật là đặc sắc. Có lẽ anh hùng trong thiên hạ không ai mà mưu lược cho bằng, kẻ ấy dùng mưu kết hợp dùng võ nhuần nhuyễn, tuần tự khớp nhau từng bước mà thực hiện mưu đồ đoạt đất không ai bằng.

Kẻ kia một điều, hai điều nhất quyết xin nghe được câu chuyện, mỗ vào lúc mùa đông giá rét vợ bắt ở nhà trông con. Chẳng có việc gì tiêu khiển, sẵn có kẻ muốn nghe cũng làm tuần trà, nhấp giọng rồi kể.

Ở xứ Đà ở miệt phía Trung nước ta, giáp biển. Đất ây người Tề thích từ lâu , mấy trăm năm trước họ đã nhòm ngó đến nay vẫn còn cả khu phố cổ treo đèn lồng của họ, nhân lúc Tề Vệ thông thương hữu hảo, người tề họ đầu tư nhiêu tiền bạc để mua lại những khoảnh đẹp. Vừa là chỗ ăn chơi , vừa là nhòm ngó biển đảo nước Vệ. Do người Tề mua nhiều quá, nên đất đai xứ Đà ngày càng hẹp đi, quan coi xứ là Bá thấy nhu cầu người mua đất ngày càng cao, bèn nghĩ ra mưu đi chiếm đoạt những vùng đất ruộng lân cận ven đô để đổ nền, làm đường vuông vắn bán thành đất đô thị kiếm lời.

Ở ven con sông xứ Đà có một mảnh đất của đám người dân sống đã mấy trăm năm, họ sinh sống, cày cấy, thờ cúng bao đời trên mảnh đất ven sông đó gọi là Gò Dâu. Khi xưa nơi ấy là đầm lầy, rừng rậm tổ tiên họ di cư từ ngoài Bắc vào lập nghiệp, trải qua đời này đến đời khác mới tạo dựng được làng ấp, nhà thờ, nghĩa địa, ruông vườn. Bá viện lẽ này nọ, như phát triển đô thị khang trang mãi cũng chả ăn thua, giằng co giá cả đền bù mãi không xong, mọi việc trì trệ mà thời làm quan cũng có hạn. Bá lấy làm sốt ruột lắm, đêm ngày vắt tay lên trán nghĩ mưu sao cho tống khứ cái đám dân nghèo ây nhanh nhanh để bán đất hốt bạc.

Hôm ấy có kẻ tay chân vào báo, ở Gò Dâu có người sắp chết. Bá đang nghĩ vẫn vơ bỗng bật dậy vỗ đùi kêu

- Hay, trời giúp Bá ta rồi đây !

Đoạn Bá sai lính hầu cấp tốc xuống nghĩa trang xứ Gò Dầu cắm cái biển cấm chôn người chết, và sai quân mang vũ khí mai phục bốn mặt, một đám nữa đứng chặn cửa nghĩa trang. Cắt đặt xong xuôi vào đấy, Bá ung dung vuốt râu ngồi đợi. Kẻ thân hữu lấy làm lạ, mới mon men hỏi Bá định thế nào. Bá nói

- Kẻ kia chết tất phải đem chôn, chôn chỗ ta cấm, thế nào cũng phát ức mà sinh sự với quan quân. Bấy giờ ta cho quân mai phục xông vào bắt vì tội chống triều đình. Từ khép tội chống  người thi hành công vụ ta mới có cớ cho quân xuống đàn áp xứ đó, nhân thể mà buộc luôn tội không chấp nhận đền bù giải tỏa là ý đồ chống đối.

Quả là Bá liệu việc như thần, đám tang kia không được chôn cất, bị quan quân chặn lại vin vào cái biển cấm mới cắm. Cãi lộn, xô đẩy um xùm, thế là quan vòng ngoài xông tới gô cổ cả lũ vì tội chống lại người thi hành công vụ, bắt mấy chục người nhốt vào ngục.  Ở trong ngục quan vừa dọa bỏ tù tội chống người chức trách vừa ngọt nhạt chuyển đền bù. Thế rồi mọi việc cũng xuôi xuôi, đám dân kia giờ chỉ nghĩ đến thoát khỏi vòng xiềng xích là may, hơi đâu mà nghĩ chuyện đất đai thế nào.

Cái tài của Bá là nhanh chóng nắm cơ hội, tạo ra sự kiện,biết kết hợp dùng mưu lược, võ lực nhịp nhàng. Giả dụ nếu không có ai chết, người ta cứ ì ra không chấp nhận mức giá bèo bọt mà Bá đưa ra. Thì Bá việc giải phóng mặt bằng của Bá còn lâu mới đạt được, chả lẽ vì thỏa thuận không được mà xua quân vào ép bức thì lý nào biện minh cho được.

Mỗ kể xong, kẻ kia ngẫn người ra ngẫm một lúc, rồi bật thốt.

- Kế này thật là tuyệt diệu, chả trách ngày xưa giặc phương Bắc tràn sang nước ta, cứ mỗi lần xâm chiếm chúng thường lợi dụng một cơ hội nào đó để lấy làm lý do để mị dân. Có lẽ Bá do mua bán với người Tề lâu nay mà học được diệu kế này chăng.?

Mỗ nghe xong, chỉ cười mà nhủ thầm.

- Ở nước Vệ này, có quan nào mà không học mánh khóe của nước Tề đâu
free counters


Nguon: http://nguoibuongio1972.multiply.com/journal/item/218


209.Dĩ hòa vi quý

Dĩ hòa vi quý

Đăng ngày: 17:57 24-01-2011
Thư mục: Tổng hợp

Thế là danh sách 200 VIP quyết định vận mạng của đất nước đã chính thức được công bố. Khổ thân em Hoài Anh- VTV, mỏng mảnh như thế mà phải 22 phút cong người đọc danh sách toàn những tai to mặt lớn. Nhầm phát coi như đi tiêu sự nghiệp chứ chẳng chơi. Một vài bất ngờ thú vị đã xảy ra, chẳng hạn, từ sau Hội nghị 14, TTX vỉa hè các loại cứ đồn đoán về bác Tuấn Thái Tử dính vỏ chuối, thì giờ, bác Tuấn đàng hoàng dõng dạc một xuất đá chính.

Bác Mạnh, 71 tuổi, bác Triết 69 tuổi, Bác Trọng 69 tuổi, các Khiêm 67 tuổi, bác Chi 66 tuổi và bác Việt 64 tuổi "không tham gia BCH khóa XI". Bác Mạnh nghỉ là theo quy định. Bác Triết thì từ hôm ca ngợi Thánh Gióng, bà con biết bác cũng đã chuẩn bị tư thế. Bác Chi thì đã được lên WikiLeaks. Chỉ tiếc cho bác Việt. Một bức ảnh trên BBC từ mấy hôm trước đăng hình bác Dũng đang quay sang cười với bác Sang, rất tươi, phía sau một tí, hơi mờ một tí, tức là hậu cảnh của bức ảnh, là hình bác Việt đang lúi húi... lục cặp. BBC hóa ra cũng như TTX vỉa hè nhà mình, đã "làm nhân sự" từ mấy hôm trước, cho dù mấy hôm bầu bán vừa rồi được coi là "chuyện riêng" của Đảng.

Điều bất ngờ đã không xảy ra, bác Nguyễn Xuân Kiên, ứng viên tự ứng cử trượt vỏ chuối, vì đây là "điều bất ngờ" đã được dự đoán trước.

Năm nay, có một số đại biểu được đề cử ngay tại Đại hội trong đó có hai bác là lạ. Nguyễn Thanh Nghị, Phó Hiệu Trưởng ĐH Kiến trúc TP HCM, và Nguyễn Xuân Anh, Bí thư Quận ủy Liên Chiểu- Đà Nẵng. Đọc tên hai bác này trên Tuổi trẻ và VietNamNet có trời trả lời được 3 câu hỏi cơ bản của báo chí đó là ai, ở đâu, và vì sao. Nếu báo chí công bằng hơn với dân chúng thì có lẽ việc đàng hoàng giới thiệu bác Nguyễn Thanh Nghị, bác Nghị tuổi còn trẻ nhưng không thể không gọi là bác, là con trai của Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng; Và bác Nguyễn Xuân Anh, con trai bác Nguyễn Văn Chi, cũng chẳng có gì là bất nhã, cũng không ảnh hưởng gì đến sự độc lập của các bác í cả. Tới sáng nay, thì biết Phó Hiệu trưởng Nguyễn Thanh Nghị và Bí Thư Quận ủy Nguyễn Xuân Anh đều trúng ủy viên TƯ dự khuyết.

TƯ ủy viên dự khuyết Nguyễn Thanh Nghị, 34 tuổi, vào Đảng từ thời học ĐH Kiến trúc TP HCM, TS Đại học George Washington Hòa Kỳ, con "một đồng chí cán bộ cấp cao". Một CV hoàn hảo. Có lẽ trong 10 năm nữa, tương lai của đất nước sẽ thuộc về những người thuộc thế hệ Mỹ học như thế này.

Mình chả có gì ác cảm với bác Tuấn Thái tử, bác Nghị, hay bác Xuân Anh, thậm chí còn khâm phục khi còn trẻ thế mà các bác ấy đã tu dưỡng được đến độ như thế. Chuyện con ông cháu cha cũng đầy rẫy trên thế giới, bên Mỹ có họ nhà Bush, ở Bắc Hàn tới nay cũng đã được 3 đời cha truyền con nối...Chỉ mong đúng là Hổ phụ sinh hổ tử.

Nhìn sang danh sách các bác TƯ ủy viên, thấy có tên tướng Vịnh, Nguyễn Chí Vịnh, nhân vật bí ẩn và gắn không ít với những lời đồn thổi. Làm tướng, phải có tướng, có uy, có sự quyết đoán. Bác Vịnh có tất tật những thứ đó, có từ dáng đi, giọng nói, ánh mắt. Mừng cho bác, cũng như mừng cho quân đội, có tới 19 ủy viên TƯ, cũng là ngành có số lượng trung ương ủy viên đông đảo nhất. Có người nói xưa nay, thời chiến cũng như thời bình, quân đội bao giờ cũng là...quân đội, có súng, có xe tăng. Thuyết độc lập của lực lươngj vũ trang không có ở nước mình. Quân đội phải theo Đảng là phải thôi. Nhưng nhìn 19 TƯ ủy viên trong danh sách BCH TƯ cho thấy Hòa Bình- Độc Lập- Toàn vẹn lãnh thổ- Và Chủ quyền vẫn luôn là vấn đề những người trị nước phải bóp trán.

Cũng là tướng, nhưng là tướng súng ngắn, ngành công an có 8 vị trung ương ủy viên. Mình chúc bác Ngọ trước, dù mấy hôm trước bác không trả lời phỏng vấn mình. Bác Ngọ đi lên từ Thái Bình, một tỉnh không lớn nhưng lại không ít phức tạp. Chữ hanh thông có thể dùng để nói về đường quan lộ của bác Ngọ. Còn bác Đại Quang, người Ninh Bình đang nín thở chờ tin của bác. Bác vào BCT, rồi mang hàm thượng thư, thì đây là chuyện "ngàn năm có một", theo đúng nghĩa đen, đối với đất Ninh Bình. Chẳng gì từ thời bác Uẩn rời đô, Ninh Bình chỉ thấy nhân tài tầm trung, cỡ như bác Nguyễn Thiện Luân- Bộ Nông nghiệp, hay bác Nguyễn Việt Tiến- Bộ Giao thông. Mấy anh bạn Ninh Bình nói vui, có lẽ sau khi sông Vân trong dòng, đã khơi đúng...hổ mạch.

Vợ mình đọc danh sách các bác xong liền lè lưỡi: Toàn quan chức cao cấp cả. Thì đúng, các bác Trung ương ủy viên bét bét cũng cỡ Phó tỉnh. Chỉ tự nhiên, lạc vào một ông đứng đầu một doanh nghiệp- không, phải gọi là siêu Tập đoàn. Bác Đinh La Thăng- Dầu khí, nhưng là bác tái "tái cử". Có lẽ ít các bác kinh tế cũng không sao, dù gì chính trị cũng chỉ đạo kinh tế, chính trị sinh ra và bẻ đường cho kinh tế.

Mình có hai ông thầy ngồi ghế trung ương ủy viên: GS Tô Huy Rứa và GS Tạ Ngọc Tấn. Xin chúc mừng các Thầy dù gặp các thầy bây giờ mình như cua gặp ếch. Chỉ mong báo chí chúng em được dễ thở, được các thầy giơ cao đập khẽ.

Nhân đây mình cũng xin chúc mừng anh em ở cơ quan cũ. Cụ Đảm nghỉ, (nhìn hình cụ bỏ phiếu vào thùng chả thấy cười tẹo nào) biết đâu lại chả bớt được những bài phỏng vấn 3 trang 4.500 chữ. Cũng đỡ lo cụ mắng ảnh chân dung sao như bôi nhọ


nguon: Đào Tuấn's Blog
free counters

208.Hot babe Uyên Linh Idol bắt gái mại dâm cởi truồng làm từ thiện ảo

Hot babe Uyên Linh Idol bắt gái mại dâm cởi truồng làm từ thiện ảo

Đăng ngày: 17:59 24-01-2011
Thư mục: Tổng hợp

Clip CSHS mặc quần áo bắt gái mại dâm cởi truồng. Thầy Hiệu phó đưa nữ sinh vào nhà nghỉ. Sự xuất hiện, kèm ngay sau đó "tai nạn nghề nghiệp" của người mẫu babe 12 tuổi Lê Hoàng Bảo Chân...là một trong số những sự kiện hot nhất năm con Hổ

Uyên Linh Idol

Trong hai năm qua Idol phiên bản Việt Nam luôn nằm ở lằn ranh mong manh giữa nhố nhăng và kệch cỡm, giữa hét, và gào, giữa chương trình xiếc khỉ và một show TV. Có lẽ không ít người thừa quyết tâm để trao cho chương trình “hài” này một trái cóc xanh, hoặc bỗng nhiên cười ha hả, cười đến rớt răng- khi xem những màn uốn éo, gào rú, lắc lư, và nhất là những đoạn “thiếu thoại thừa cãi” giữa Ban “bánh khảo” và thí sinh được post dày đặc trên Youtube. Nhưng năm nay, lần đầu tiên VN Idol lấn át hoàn toàn Sao mai điểm hẹn. Lần đầu tiên khán giả say sưa thưởng thức các thí sinh- ca sĩ hát. Lần đầu tiên có màn rượt đuổi kịch tính giữa 2 ngôi sao sáng nhất. Lần đầu tiên, sự lựa chọn của khán giả và Ban bánh khảo gặp nhau. Người ta nói nhiều đến công nghệ PR khi ngay cả vụ “hiểu lầm” giữa “Nàng Siu bé bỏng” và chàng ca sĩ nửa mùa Sơn Lâm cũng được làm rùm beng trên báo chí, khi mà chuyện chửi thề của “Nam ca sĩ” Đức Anh cũng thu hút cả trăm bài báo, vạn lời bàn ra tán vào. Nhưng mấu chốt làm nên thành công của VN Idol 2010 chính là cặp đôi Văn Mai Hương, nhí nhảnh như con cá cảnh- với giọng ca không thua kém bao nhiêu so với Britney Spear và tất nhiên, là Uyên Linh, diva sáng nhất trên sân khấu 2010 với giọng ca hút hồn và sự lột xác “vịt- thiên nga” thần kỳ. Có một “lão nhà báo đa tình- Nguyễn Thế Thịnh” từng chết mê chết mệt vẻ sexy của Uyên Linh như sau: “Sexy không phải vì ăn mặc hở hang mà cô ấy sexy trong từng thớ thịt, trong từng động tác, cái…nhăn mũi của cô ấy cũng rất sexy. Sexy sang trọng kiểu con gái mặc áo dài VN”.

Hot babe girl

Hot girl thời bao cấp, chỉ đơn giản là một cô bán hàng, thời đó có cái tên mỹ miều và “có mùi thịt cá” là "Mậu dịch viên". Hình ảnh phổ biến là các cô mặc tạp dề trắng, quăng bát phở, cân thịt cho bàn dân thiên hạ như quăng bó mạ, và tất nhiên, mặt phải lạnh như kem. Nhà văn Nguyễn Quang Lập hồi tưởng: "Ua chầu! Mậu dịch viên thường mặt mày không đến nỗi, đa số sạch nước cản. Cũng có cô xấu, xấu mấy thì xấu, dù ngang tầm Thị Nở cũng không đến lượt mình”.

Bấy giờ, nhu cầu “cái đẹp” có lẽ được chi phối bởi cái dạ dày. Nhưng giờ yếu tố làm thoả mãn thị dâm đã tiến lên vài bậc. Gương mặt xinh tươi đôi khi cũng chỉ là một phần. Cái chính phải là “vòng một siêu khủng”. Khủng rồi phải khoe, phải cho nó lấp ló, phải nhảy tưng tưng, đại ý là phải thuộc về trào lưu dang tay dạng chân chứ không phải cái gì cũng gói hết cả lại như thời bao cấp. Năm rồi, tiếp nối phát ngôn bất hủ của nữ văn sĩ Lê Kiều Như- diễn viên đóng vai xác chết khoả thân trong “Chuông reo là bắn” (cái gì là “Từ khi tôi cởi người ta mới biết đến tôi) là la liệt các loại thời trang mà “tảng thịt sống” Lady Gaga phải gọi bằng cố nội về độ lộ hàng: Thời trang báo, thời trang lưới, thời trang trong suốt. Cứ đà này có lẽ năm 2011 các hot girl sẽ chơi kiểu cổ áo với khuy quần cài chung một cúc. Nhưng hot nhất trong chủ đề hot girl năm nay phải kể đến scandal babe girl 12 tuổi- tất nhiên là Lê Hoàng Bảo Chân- lộ nguyên cặp bàn toạ. Tiếp nối quả dáng “cả ngực lẫn mông đều tấn công triệt để” của hot girl Thuỷ top là hằng hà sa số những hot girl khác lần lượt trình làng. Nhưng rõ ràng, với sự xuất hiện của Lê Hoàng Bảo Chân, các teen girl có nguy cơ về hưu ngay trong năm 2011

Hot girl thời nay, bất quá cũng chỉ hơn đời chữ dám.

Từ thiện kiểu vịt giời

Có người gọi là từ thiện ảo, có người nói đó là cú đánh lương tâm. Đêm hội Hoa hậu trái đất và doanh nhân hướng về miền Trung đã từng được đăng ký kỷ lục VN với việc “hơn 90 hoa hậu thế giới và doanh nhân cùng có mặt để chung tay làm từ thiện”. Rồi thì "Được phát sóng trên nhiều kênh truyền hình trong nước mà còn trên các kênh quốc tế như NBC, Star World...Rồi Ban tổ chức hân hoan thông báo kết quả thu được là 74 tỷ đồng. Và cuối cùng: Số tiền đấu giá chỉ là những... con vịt giời. Các số điện thoại được gọi đến, và ngay những người chườm mặt trước trực tiếp trước ống kính truyền hình mặc cả mua bán các hiện vật hầu hết đều là... ảo. Báo chí có lẽ chỉ thiếu nước văng tục quanh câu chuyện làm thương hiệu của một vài DN, những kẻ "mặc áo giấy" mà lương tâm không đắt hơn 50 ngàn cho một cái sim rác- trên sự nghèo đói của đồng bào.

Có người đã nói rất đúng, rằng: Danh nghĩa đưa ra càng cao cả, sự  thật càng tăng phần mai mỉa.

Mạ thủ

Mặc dù tiếp tục là nhân vật hot của năm 2010, tuy nhiên, thầy hiệu trưởng Sầm Đức Xương đang có nguy cơ tụt hạng khi giới kỹ sư tâm hồn tiếp tục xuất hiện những con sâu lạ.

Tháng 3, rành rành trên Net hình ảnh một "cô giáo" thò tay cấu "chỗ kín" của nam sinh.

Tháng 9, một clip 18 phút được tung lên mạng mạ lị không thương tiếc chữ lễ trong nhà trường. Trong 18 phút đó, một cô giáo Trường chuyên Trần Phú (TP Hải Phòng) đã chửi như hát hay, đã xỉ vả như súng liên thanh một học sinh trong lớp. Chỉ sau đó không lâu, lại một clip 1 phút 25 giây khác xuất hiện. Cũng lại chuyện cô giáo mắng nhiếc, rủa xả học sinh, cũng lại Hải Phòng dù một quan chức giáo dục của Thành Phố này đã ra lệnh "cấm không cho học sinh ghi âm trong lớp học". Xưa, ngoài chiến trường có những người lính chỉ chuyên nghề...chửi mắng, gọi là mạ thủ. Nay, với những mạ thủ đứng trên bục cao này, nhiều khi câu khẩu hiệu treo cổng trường phải đổi thành "tiền binh, hậu lễ".

Và tháng 10, xứ Kinh Bắc tái xuất hiện lời tố cáo "Thầy hiệu phó gạ tình nữ sinh".

Xen giữa các tháng là liên tục các vụ "học sinh hôn nhau điên dại trong lớp", "nữ sinh đánh bài cởi áo lộ hàng khủng", "Nữ sinh bị lột áo đánh hội đồng"...Câu hỏi vì sao liên tục được đưa ra. Và câu trả lời khả dĩ nhất cho sự "băng huyết đạo đức nhà trường" này, là tại những cái... điện thoại thế hệ  mới, là tại youtube, là tại Internet.

Clip bắt gái mãi dâm

Hôm 2-12, tại TP HCM, Yahoo đã công bố Bảng Tổng Kết năm 2010, tổng hợp những xu hướng nổi bật, những câu chuyện hấp dẫn và chủ đề nóng hổi nhất của năm 2010 dựa trên hàng tỉ tìm kiếm của người dùng trên toàn thế giới qua mạng Yahoo. Ở Việt Nam, chủ đề được tìm kiếm nhiều nhất là 1- GS Ngô Bảo Châu....Hồ Ngọc Hà (tìm kiếm nhiều thứ 4) và ngay sau đó là cái tên Nguyễn Đức Nghĩa (nhiều thứ 5). Đặt ba cái tên này cạnh nhau thật khiếm nhã, thấy mà ngại. Tuy nhiên, gây xúc động nhất trong năm lại là cái tên khác, câu chuyện khác. Không phải là vụ bảo mẫu "tắm bạo hành" bé gái hai tuổi- cũng không phải là vụ "Tắm truồng bên hồ Gươm làm cụ rùa lác mắt", sự kiện gây xúc động nhất là "Clip bắt gái mãi dâm". Khi clip, mô tả cảnh các chiến sĩ cảnh sát hình sự, mặc quần áo- áp dụng các biện pháp nghiệp vụ với hai cô gái, không mặc quần áo- được đưa lên mạng, chúng đã lan truyền với tốc độ chóng mặt, gây ra sự bàng hoàng, phẫn nộ trong dư luận. Các cô gái mại dâm khi bị bắt có được cái quyền tối thiểu là mặc quần áo hay không? Công an có được quay phim chụp ảnh khi làm nhiệm vụ (bắt tệ nạn) hay không đã trở thành những chủ đề gây tranh cãi.

Thượng tá Nguyễn Quốc Tiến, Trưởng Công an thị xã Cẩm Phả cho rằng: "Về nguyên tắc, khi bắt quả tang mại dâm thì không được quay phim". Phó Thanh tra Bộ Công an Nguyễn Duy Hòa lại cho rằng: "Về nguyên tắc, trong quá trình làm việc, công an được phép thu thập tài liệu, chứng cứ". Cục trưởng Cục Phòng chống tệ nạn xã hội, Bộ Lao động thương binh và xã hội, ông Nguyễn Văn Minh thì bảo: "Việc bắt giữ mua bán dâm là vấn đề tế nhị nên nếu bắt quả tang cần cho mặc quần áo vào rồi mới lập biên bản. Việc chụp ảnh, quay phim họ trong tình trạng như vậy là không được phép".

Nói gì thì nói, nhân phẩm là từ không có trong từ điển của ít nhất nhóm cảnh sát hình sự này. Câu hỏi đặt ra là ai, trong số những cảnh sát hình sự mặc quần áo, và hai cô gái mại dâm- không được mặc quần áo- sẽ phải đi phục hồi nhân phẩm? Có lẽ không quá khó để trả lời


nguon: http://vn.360plus.yahoo.com/tuanddk/article?mid=5102


free counters

Thông điệp ẩn sau đường đi của giá cả cuối năm

http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2011-01-17-thong-diep-an-sau-duong-di-cua-gia-ca-cuoi-nam
Thông điệp ẩn sau đường đi của giá cả cuối năm- http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2011-01-17-thong-diep-an-sau-duong-di-cua-gia-ca-cuoi-nam

207-“Chào mừng” đại hội đảng XI: Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng làng báo (phần 3)

“Chào mừng” đại hội đảng XI: Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng làng báo (phần 3)

Bài 3: Ảo vọng đàn bà

Bài số 3 của tác giả Trềnh A Sáng kể về những trò khá “lăng xăng” của nhân vật Hồ Thu Hồng, tức blogger Beo nhằm trèo lên một cái ghế béo bở nào đấy trong làng báo lề phải Việt Nam. Bên cạnh đó, tiếp tục là những thông tin chấn động trong làng báo VN -  kẻ ở lại, người ra đi. Đứng sau những sự thật trần trụi này có bàn tay của phe cánh Nguyễn Tấn  Dũng.

danlambao – Bài thứ 3 trong loạt bài “Chào mừng đại hội XI : Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng làng báo” vừa được BBT DCVOnline công bố vài tiếng thì lập tức trang mạng này tiếp tục có những dấu hiệu “bất thường”. Đỉnh điểm là lúc 2 giờ chiều hôm nay, DCVOnline có hiện tượng không thể truy cập được.

Được sự đồng ý của BBT DCVOnline, danlambao tiếp tục đăng lại kỳ thứ 3 của loạt bài chấn động này, nhằm phục vụ nhu cầu được tiếp cận thông tin không bị ngăn chặn của bạn đọc .

 Tháng 12/2007, những làn sống chống Trung Quốc liên quan tới vấn đề Hoàng Sa – Trường Sa nổ ra. Sau đợt biểu tình ở Sài Gòn, người ta thấy nhiều hình ảnh được tung lên mạng, trong đó có một tấm hình khá đặc biệt: bà Hồ Thu Hồng – một lãnh đạo của báo Thể Thao & Văn Hóa thuộc TTXVN – đứng trong đám biểu tình cùng một số văn nghệ sĩ và blogger.

Với hình ảnh đó, bà Hồng trở thành “ngôi sao” của những người chống Trung Quốc và chống chính quyền Việt Nam.

Nhà báo Hồ Thu Hồng (áo đen) trong cuộc biểu tình chống TQ ngày 9/12/2007

Các sự kiện tiếp diễn sau đó càng làm cho vị thế “anh thư” của bà được củng cố: việc bà rời khỏi tờ Thể Thao & Văn Hóa mà nhiều “nhà đối lập” khăng khăng rằng đó là một đòn trừng phạt của chính quyền đối với bà về tội chống Trung Quốc, tiếp đó là việc bà hụt chân trong nỗ lực trở thành phó tổng biên tập ở báo Thanh Niên mà nhiều người cũng cố gắng giải thích rằng đó là do bà chống Trung Quốc.

Cuối cùng, bà kiếm được một chỗ khả dĩ: nắm báo Thể Thao TP.HCM – một tờ báo đang ngoắc ngoải bên bờ vực.

Là một người đàn bà giàu tham vọng tới mức ảo tưởng, Thu Hồng coi đây chỉ là chỗ ghé chân tạm thời như những cuộc tình qua đêm mà bà từng trải qua trong cuộc đời nửa thế kỷ của mình.

Thế rồi hình ảnh bà Hồ Thu Hồng dần dần thay đổi trong con mắt của những nhà dân chủ, nhà chống Trung Quốc, nhà chống chính quyền Việt Nam, vân vân, khi blogger Beo – tức hiện thân của bà Hồng trên mạng – xuất hiện. Từ ủng hộ bà, những “nhà” nói trên quay ra ghê tởm bà.

Câu chuyện của bà Hồng thực ra phức tạp hơn nhiều và được kể ra ở đây bởi nó có sự liên quan biện chứng tới cơn ớn lạnh trong làng báo Việt Nam, hoàn toàn không phải để dìm hàng bà Hồng.

***

Như bài trước chúng tôi đã đề cập, trong khi các tờ báo Việt Nam đang bị phe của ông Ba Dũng ruồng bố thì blogger Beo – tức bà Hồ Thu Hồng – lại vô cùng hoan hỉ.

Bà hoan hỉ trước cú quay ngoặt của Tuổi Trẻ, hoan hỉ trước việc các nhà báo bị an ninh mời lên mà bản chất của những cuộc mời này bà Hồng chỉ bóng gió được một góc nhỏ – đó là góc tiêu cực thực sự của các nhà báo, còn góc lớn hơn – đó là đòn đánh nhau đầy nhơ bẩn của các lãnh đạo cấp cao – thì bà tuyệt nhiên lờ đi. Bà lờ đi bởi một lẽ, cuộc ruồng bố báo chí này nếu thành công thì đó là một chiến thắng lớn cho phe của bà và chính bản thân bà.

Sau đợt thanh trừng báo chí hồi năm 2008 liên quan tới vụ PMU 18, nỗ lực cài cắm bà Hồng vào một tờ báo chính trị đã thất bại, vì lúc đó phe của bà chưa mạnh lắm.

Phe của bà, hay chủ của bà, hay là tình nhân của bà ở đây là tướng công an Nguyễn Văn Hưởng – một đàn em trung thành của Ba Dũng và được coi là “Beria của Việt Nam”.

Nhưng sau một thời gian, cơ hội đã đến và đã chín muồi. Người ta nói cơ hội không đến với ai hai lần, nhưng với bà Hồng, thì cơ hội có thể đến hai lần, ít nhất là trong suy nghĩ của bà.

Cơ hội đó chính là cuộc thanh trừng báo chí mà ông Ba Dũng đang chủ trương, dưới bàn tay đạo diễn của tướng Hưởng. Một khi cuộc thanh trừng này kết thúc, nhiều tổng biên tập sẽ lên tàu tốc hành về quê vui thú điền viên. Và những chiếc ghế trống do họ bỏ lại là cơ hội thực sự cho bà Hồng.

***

Những ai sẽ về vườn?

Câu hỏi này thực ra rất dễ trả lời.

Cứ xem qua mặt báo trong thời gian một năm qua (người cẩn thận hơn thì cứ xem trong vòng 5 năm qua) sẽ biết. Ai chống Thủ tướng Dũng sẽ phải ra đi.

Sau cú faute Vinashin và bauxite mới rồi, ông Ba Dũng đã hiểu rõ cái sự lợi hại của công cụ báo chí. Khi đối thủ của ông nắm được công cụ báo chí và sử dụng nó để chống lại ông, ông bị dồn tới chân tường. Nhưng nhờ có căn cơ thế lực vững chắc, ông đã phản đòn thành công.

Giờ đây, sau khi đã đánh bại đối thủ và khiến cho cả làng báo phải quy phục, chủ trương của Thủ tướng Dũng sắp tới sẽ là xây dựng một đội ngũ báo chí ngoan ngoãn, phục tùng, một mô hình mà ông Nguyễn Bá Thanh đã xây dựng thành công ở Đà Nẵng. Tức là nền báo chí ấy không chỉ là và không phải là công cụ của Đảng mà nó là công cụ của một hoặc một nhóm lãnh đạo để duy trì quyền lực của mình.

Nếu xét theo những điều trên cũng như diễn tiến của câu chuyện làng báo trong thời gian qua, có thể đoan chắc rằng Đoàn Công Huynh sẽ phải ra đi. Những sai phạm có thật của ông ta, cộng với việc làm công cụ cho ông Tư Sang đánh Thủ tướng Dũng là quá đủ để anh Chánh Văn thông minh, dí dỏm ngày nào thuyên chuyển công tác.

Tâm Chánh của báo Sài Gòn Tiếp Thị cũng sẽ về vườn sau một quá trình tích lũy tội danh từ thời “Chị Ba Thủ tướng” đến nay.

Người ta cũng có thể kết luận điều tương tự với Nguyễn Anh Tuấn của Vietnamnet.

Đó là những con người nằm trong nhóm nguy cơ đỏ.

Đứng đầu trong nhóm nguy cơ loại hai là ông Phạm Đức Hải của Tuổi Trẻ. Ông này không được hạ cấp kính trọng cộng với việc tờ báo của ông tiếp tay cho Thường trực Ban bí thư Trương Tấn Sang tấn công Thủ tướng Dũng không kịp vuốt mặt trong thời gian qua là những nguyên nhân khiến ông phải sớm giã từ vũ khí.

Ông Nguyễn Quang Thông ở Thanh Niên được coi là an toàn hơn nhờ chủ trương dĩ hòa vi quý. Tuy nhiên, sự quá cẩn trọng của ông ta lâu nay có thể là con dao hai lưỡi.

Thủ tướng Dũng muốn có những chủ bút thực sự là người của mình chứ không phải là kẻ nửa phía bên này nửa phía bên kia. Cổ nhân đã dạy rằng: hoặc anh thuộc về ta, hoặc thuộc về kẻ thù của ta. Đó là chân lý giản đơn và đó là nguy cơ đối với vị lãnh đạo Thanh Niên. Có thể ông Thông không mất chức, nhưng mà tiền đồ của ông thì không có gì sáng sủa.

Thang Đức Thắng của VNExpress vừa rồi là một người ủng hộ Thủ tướng ra mặt tới mức trơ trẽn. Có điều sự ủng hộ ngu dốt này đã dẫn tới tai ương, cuộc bình chọn của “Tàu nhanh” sau đó đã biến Thủ tướng Dũng thành trò cười cho thiên hạ. Quả này quá đắng cho ông Dũng.

Nhiệt tình + ngu dốt = phá hoại là điều mà Bác Hồ kính yêu đã dạy. Trong thời buổi diễn ra Cuộc vận động học tập và làm theo, Thang Đức Thắng lại bộc lộ cả hai phẩm chất nhiệt tình + ngu dốt đó ra thì quả thật là tệ hại, đặc biệt trong hoàn cảnh Thủ tướng Dũng là người rất thấm nhuần tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh, điều mà ông Vũ Khiêu mới đây “tin tưởng”. Cho nên có thể Thang Đức Thắng sẽ bị trừng trị, nếu Thủ tướng muốn cải thiện công tác PR của mình.

Những tờ báo nhỏ lẻ khác có lẽ không đáng bận tâm nên không bàn ở đây.

***

Một số con người ra đi để lại một số chiếc ghế trống. Đó là cơ hội của blogger Beo – Hồ Thu Hồng. Đó cũng chính là sự giải thích cho những tràng cười khiến người nghe rợn tóc gáy vừa qua.

Nhưng có một điều bà Hồng không ý thức rõ, đó là vị thế của bà trong mắt tình nhân Nguyễn Văn Hưởng. Bà cũng chỉ là một công cụ của vị tướng công an mà thôi.

Cuộc cờ chính trị rất bạc. Trong cuộc cờ đó, không hề có sự tưởng thưởng cho những con tốt như bà.

Đọc lại: Bài số 1.
Bài số 2

© DCVOnline



free counters

Friday, 21 January 2011

205-Thành công vĩ đại của cha và mẹ

“Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống  là một chuỗi của thất bại...”

Đây là trích đoạn bài văn của một học sinh lớp 10 tên là Hà Minh Ngọc được post lên trang hanheldvn.com đang gây xôn xao cư dân mạng.

Điều lạ không phải vì bài văn đạt điểm 9+, cũng không phải vì hành văn, ấn tượng lạ ở chỗ là lời tâm sự của giáo viên với cô học trò nhỏ là tác giả bài văn. 

Lời phê của cô giáo dạy văn: 
Cảm ơn em đã tặng cô một bài học, một lời động viên vào lúc cô cần nó nhất. Em đã thực sự thành công đấy. Mong em tiếp tục thành công.

Những tâm sự trong bài viết của Ngọc nhận được nhiều cộng hưởng. Tại trang hanheldvn.com, Teddybear viết: “Ai bảo giới trẻ bây giờ quên tiếng Việt?”. Hepza thì ngắn gọn: “Tuyệt! Cám ơn cô bé Minh Ngọc, cám ơn cô giáo…”.

Trên blog của ZoomNews (người đầu tiên post bài văn này lên) cũng có khá nhiều ý kiến chia sẻ. Các blogger ngạc nhiên về đề văn, thán phục cách học văn của Minh Ngọc.

Và lớn hơn, như LeE nói: “Vô tình, mình có dịp nhận định lại cuộc sống của mình”.

Trong lúc cả nước đang nói về việc thay đổi cách dạy học, ra đề, chấm bài tập làm văn thì đề văn và bài viết này rất đáng suy nghĩ.

 

Đề bài: Một bài học sâu sắc, ý nghĩa mà cuộc sống đã tặng cho em

Bài làm:

Bản chất của thành công

Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ.

Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8-3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu… đen cháy. Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con không thể thành công trên “chiến trường” bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ “đoá hồng” của tình yêu. Một món quà ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.

Thành công còn là câu chuyện về một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?

Sau mỗi mùa thi đại học, có bao “sĩ tử” buồn rầu khi biết mình trở thành “tử sĩ”. Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi NV1 lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thật ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công - bị - trì - hoãn mà thôi. Cuộc sống vẫn chào đón họ với NV2, NV3. Quan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình. Đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công.

Ngày còn nhỏ, tôi đã được đọc một câu chuyện rất xúc động. Truyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ - người phụ nữ đã che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ - người phụ nữ đã nâng đỡ em trong suốt hành trình của cuộc đời. Bài văn lạc đề, phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, tình cảm nào thiêng liêng hơn thế?

Nhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một cậu học trò nghèo thi đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến thắng của một người cha gần 20 năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện lên trên gương mặt vốn đã chịu nhiều khắc khổ. Và ngày con trai đậu đại học cũng là ngày tốt nghiệp khoá - học - của - một - người - cha.

Tôi biết có một nữ sinh tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với tài năng của mình, cô có thể gặt hái thành công trên con đường sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên năm ấy đã chấp nhận hi sinh những cơ hội của đời mình để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ.

Cho tới bây giờ, khi đã là một phụ nữ trung niên, Người vẫn nói với tôi rằng: “Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đã là một thành công lớn”. Mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi lại rơi nước mắt. Gia đình là hạnh phúc, là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ, và chúng tôi phải cảm ơn mẹ vì điều đó.

Con người luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo đuổi thành công thì thật là vô nghĩa. Bạn muốn mình giàu có, muốn trở thành tỷ phú như Bill Gates? Vậy thì hãy gấp đồng tiền một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu có tâm hồn. Khi đó, bạn đã thực sự thành công.

Cũng có khi bạn ước mơ thành công sẽ đến với mình như đến với Abramovich - ông chủ của đội bóng toàn những ngôi sao? Thành công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho “đội bóng” của gia đình bạn. Ở đó, bạn nhận được tình yêu thương vô bờ bến, thứ mà Abramovich không nhận lại được từ những cầu thủ của ông ta. Thành công đến với mọi người một cách giản dị và ngọt ngào như thế!

Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống  là một chuỗi của thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói: “Cuộc sống này không có thất bại, có chăng là cách chúng ta nhìn nhận mọi việc mà thôi”.

Còn đối với tôi, thành công là khi ai đó đọc được bài viết nhỏ này. Có thể sẽ chẳng được điểm cao, nhưng gửi gắm được những suy nghĩ của mình vào trang viết, với tôi, đó là một thành công.

HÀ MINH NGỌC

Theo Tiền Phong

679.0 Hướng dẫn cài đặt AD RMS server ( Active Directory Rights Management Services) có trong Windows Server 2012.

Nguồn: https://mdungblog.wordpress.com/2018/06/21/simple-guide-huong-dan-cai-dat-ad-rms-windows-server-2012-r2/   Hôm nay mình xin giới thiệ...