Tuesday, 14 June 2011

450.TBT Lê Duẩn: về tập đoàn phản động Trung Quốc chống Việt Nam

Nguon: Ba Sam's

Đôi lời: Để hiểu thêm thực chất mối quan hệ Việt-Trung trong mấy chục năm nay, không còn chút mơ hồ nào nữa, đặc biệt trước rất nhiều hành động gây hấn trắng trợn của Trung Quốc trong thời gian gần đây, xin giới thiệu một tư liệu cá nhân nho nhỏ của cố TBT Lê Duẩn khi sinh thời, và một bản dịch từ tư liệu nước ngoài Bài phát biểu của ông về “tập đoàn phản động Trung Quốc”, cùng với đoạn trích Hiến pháp 1980 liên quan tới Trung Quốc.

1) Đây là bản chụp vài dòng bút ký cá nhân, như tự dặn với riêng mình, của cố Tổng bí thư BCHTW ĐCSVN Lê Duẩn năm 1978, một năm trước khi Trung Quốc đưa quân tấn công 6 tỉnh biên giới phía Bắc VN, được lưu trữ trong kho tư liệu riêng của gia đình ông. Đoạn này đề cập tới quan hệ với Trung Quốc.

Ông viết: “Phải xây dựng hạnh phúc cho nhân dân. Muốn có hạnh phúc cho nhân dân phải giàu mạnh và hùng cường. Đó là vì vị trí lịch sử và địa dư của Việt Nam. Không thể khác được. Vì chúng ta ở bên cạnh một nước mà lịch sử của nước đó chưa ra khỏi cuộc sống người ăn thịt người”.

Không nghi ngờ gì nữa, đó là ám chỉ tới người láng giềng Trung Quốc, đất nước với lịch sử từng có tập tục “người ăn thịt người” mà chính Văn hào Lỗ  Tấn đã đề cập tới nhiều lần trong tiểu thuyết Nhật ký người điên. (Mời xem thêm: Ăn thịt đồng loại – Wikipedia). Đương nhiên, qua nội dung này và bài phát biểu của ông, cũng như Lời nói đầu trong bản Hiến pháp 1980, sự đánh giá đó không phải với tuyệt đại bộ phận người dân Trung Quốc.

Cũng không có gì khác biệt trong tinh thần của nội dung trên với quan điểm cứng rắn của vị lãnh đạo cao nhất trong Đảng CSVN trong suốt một thời gian dài đối với nhà cầm quyền Trung Quốc.

Như bao nhiêu bậc quân vương khác, không thể tránh được những mặt yếu, mạnh, hay, dở trong lúc trị vì, nhưng riêng cách nhìn và thái độ đối với người láng giềng phương Bắc, cố TBT Lê  Duẩn là vị lãnh đạo kiên quyết và rõ ràng nhất, như bao nhiêu thế hệ ông cha đã từng răn dạy.

2)  HIẾN PHÁP  NƯỚC CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM NĂM 1980, Lời nói đầu (Trích): “Vừa trải qua ba mươi năm chiến tranh giải phóng, đồng bào ta thiết tha mong muốn có hoà bình để xây dựng Tổ quốc, nhưng lại phải đương đầu với bọn bá quyền Trung Quốc xâm lược cùng bè lũ tay sai của chúng ở Cam-pu-chia. Phát huy truyền thống vẻ vang của dân tộc, quân và dân ta đã giành được thắng lợi oanh liệt trong hai cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc chống bọn phản động Cam-pu-chia ở biên giới Tây Nam và chống bọn bá quyền Trung Quốc ở biên giới phía Bắc, bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của mình.”

3) Bài phát biểu của đồng chí Lê Duẩn về tập đoàn phản động Trung Quốc chống Việt Nam:

(Trích): “Trước khi chúng tôi ra về, Mao gặp anh Trường Chinh và tôi. Mao ngồi xuống trò chuyện với chúng tôi và cuối cùng ông ta tuyên bố: “Các đồng chí, tôi muốn nói cho các đồng chí biết điều này. Tôi sẽ là chủ tịch của 500 triệu nông dân đang thiếu đất, và tôi sẽ mang một đạo quân tiến xuống khu vực Đông Nam Á“. Đặng Tiểu Bình cũng ngồi ở đó, nói thêm: “Chủ yếu là vì nông dân nghèo, trong tình cảnh khó khăn cùng cực!”

Khi chúng tôi ra ngoài, tôi nói với anh Trường Chinh: “Đó anh thấy đó, âm mưu chiếm nước ta và Đông Nam Á. Bây giờ đã rõ rồi“. Họ dám tuyên bố điều đó như thế. Họ nghĩ chúng ta không hiểu. Đúng là không lúc nào họ không nghĩ đến đánh Việt Nam!

Tôi sẽ nói với các đồng chí nhiều hơn để các đồng chí có thể thấy thêm về tầm quan trọng quân sự trong vấn đề này.

Mao hỏi tôi: Ở Lào, có bao nhiêu cây số vuông đất?
Tôi trả lời: Khoảng 200.000 cây số vuông.

Mao hỏi: Dân số của họ bao nhiêu?
Tôi trả lời: Khoảng 3 triệu!

Mao nói: Như vậy là không nhiều! Tôi sẽ đưa dân tôi đến đó, thật mà!
Mao hỏi: Có bao nhiêu cây số vuông đất ở Thái Lan?

Tôi trả lời: Khoảng 500.000 cây số vuông.

Mao hỏi: Có bao nhiêu người?

Tôi trả lời: Khoảng 40 triệu!

Mao nói: Lạy Chúa! Tỉnh Tứ Xuyên của Trung Quốc có 500.000 cây số vuông, nhưng có tới 90 triệu người. Tôi cũng sẽ đưa một số người dân của tôi tới Thái Lan!

 Đối với Việt Nam, họ không dám nói về việc đưa người tới theo cách này. Tuy nhiên, ông ta (Mao) nói với tôi: “Đồng chí, có đúng là người của các đồng chí đã chiến đấu và đánh bại quân Nguyên?” Tôi nói: “Đúng“. Ông ta hỏi: “Có phải cũng chính người của đồng chí đã đánh bại quân Thanh?” Tôi nói: “Đúng“. Ông ta nói: “Và quân Minh nữa, phải không?” Tôi nói: “Đúng, và cả các ông nữa. Tôi đánh các ông luôn. Các ông có biết điều đó không?

Tôi đã nói với Mao Trạch Đông như thế. Ông ta nói: “Có, có!” Ông ta muốn chiếm Lào, cả Thái Lan, cũng như muốn chiếm tất cả các nước Đông Nam Á. Đưa người dân đến sống ở đó. Quan điểm đó thật là phức tạp.”

CWIHP

Bài phát biểu của Lê Duẩn năm 1979

 Mô tả: Bài phát biểu của đồng chí Lê Duẩn về tập đoàn phản động Trung Quốc chống Việt Nam.

 Nguồn: Thư viện Quân đội Nhân dân, Hà Nội. Tài liệu do Christopher Goscha có được và dịch cho CWIHP.

Nói chung, sau khi chúng ta đánh bại Mỹ, không đế quốc nào dám đánh chúng ta nữa. Chỉ có những người nghĩ rằng họ vẫn có thể đánh chúng ta và dám đánh chúng ta là những kẻ phản động Trung Quốc. Nhưng người dân Trung Quốc hoàn toàn không muốn thế. Tôi không biết những kẻ phản động Trung Quốc này sẽ tiếp tục tồn tại thêm bao lâu nữa. Tuy nhiên, miễn là họ tồn tại, thì họ sẽ tấn công chúng ta như họ vừa thực hiện (nghĩa là đầu năm 1979).

Nếu chiến tranh đến từ phương Bắc, thì  các tỉnh [Bắc Trung Bộ] Nghệ An, Hà Tĩnh và Thanh Hóa sẽ trở thành cơ sở cho toàn bộ đất nước. Các tỉnh này tốt nhất, là các căn cứ mạnh nhất, tốt nhất và hiệu quả nhất. Vì nếu vùng đồng bằng [Bắc Bộ] tiếp tục là vùng liên tục căng thẳng, thì tình hình sẽ rất phức tạp. Vấn đề không đơn giản chút nào. Nếu không phải là người Việt Nam, thì sẽ không có người nào đánh Mỹ, bởi vì lúc Việt Nam chiến đấu chống Mỹ, cả thế giới còn lại đều sợ Mỹ …

Mặc dù Trung Quốc đã giúp [Bắc] Triều Tiên chỉ với mục đích bảo vệ sườn phía Bắc của họ. Sau khi cuộc chiến kết thúc [ở Triều Tiên] và khi áp lực lên Việt Nam, ông ta (chỗ này hình như nói đến Chu Ân Lai khi đoạn văn sau đó cho thấy vậy) nói rằng, nếu Việt Nam tiếp tục chiến đấu, thì sẽ phải tự lo liệu. Ông ta sẽ không giúp thêm nữa và gây áp lực với chúng ta để ngừng chiến đấu.

Khi chúng ta ký Hiệp Định Geneva, rõ ràng là Chu Ân Lai đã chia đất nước ta làm hai [phần]. Sau khi nước ta bị chia thành hai miền Nam – Bắc như thế, một lần nữa ông ta gây sức ép lên chúng ta, không được làm gì đối với miền Nam Việt Nam. Họ ngăn cấm chúng ta đứng lên [chống lại Việt Nam Cộng hòa do Mỹ hậu thuẫn]. [Nhưng] họ, [người Trung Quốc,] không thể làm gì để ngăn cản chúng ta.
Khi chúng ta ở miền Nam và chuẩn bị chiến tranh du kích ngay sau khi ký Hiệp định Geneva, Mao Trạch Đông đã nói với Đại hội Đảng của chúng ta rằng, ngay lập tức, chúng ta phải buộc Lào chuyển hai tỉnh đã được giải phóng cho chính phủ Viêng Chăn. Nếu không, người Mỹ sẽ tiêu diệt hai tỉnh này, một tình huống rất nguy hiểm [theo cái nhìn của Trung Quốc]! Ngay lập tức, Việt Nam đã phải làm việc với người Mỹ [liên quan đến vấn đề này]. Mao đã bức hiếp chúng ta bằng cách này và chúng ta đã phải làm điều đó.

Sau đó, khi hai tỉnh này đã được chuyển cho Viêng Chăn, những tên phản động [Lào]  ngay lập tức bắt giữ Souphanouvong (Chủ tịch Lào từ năm 1975-1986). Lào có hai tiểu đoàn bị bao vây lúc đó. Hơn nữa, họ vẫn chưa sẵn sàng chiến đấu. Sau đó, một tiểu đoàn đã có thể thoát khỏi sự [bao vây]. Lúc đó, tôi đưa ra quan điểm của tôi là, Lào phải được phép tiến hành chiến tranh du kích. Tôi mời Trung Quốc đến và thảo luận về vấn đề này với chúng ta. Tôi nói với họ: “Các đồng chí, nếu các đồng chí tiếp tục gây áp lực với Lào bằng cách này, thì lực lượng của họ sẽ hoàn toàn tan rã. Bây giờ họ phải được phép tiến hành chiến tranh du kích“.

Trương Văn Thiên (Zhang Wentian), người trước đó là Tổng Thư ký [Đảng Cộng sản Trung Quốc] và sử dụng bút danh Lạc Phú, trả lời tôi: “Vâng, các đồng chí, điều các đồng chí nói đúng. Hãy để chúng tôi cho phép tiểu đoàn đó của Lào đảm nhiệm chiến tranh du kích“.

Ngay lập tức, tôi hỏi Trương Văn Thiên: “Các đồng chí, nếu các đồng chí cho phép Lào gánh vác chiến tranh du kích, thì không có gì phải sợ việc phát động chiến tranh du kích ở miền Nam Việt Nam. Điều gì làm cho các đồng chí sợ đến nỗi các đồng chí ngăn cản hành động như thế?”

Ông ta [Trương Văn Thiên] đã nói: “Không có gì phải sợ!”

Trương Văn Thiên đã nói thế. Tuy nhiên, Ho Wei, Đại sứ Trung Quốc ở Việt Nam lúc đó, đã ngồi ở đó và nghe điều đã nói. Ngay lập tức, ông ta điện cho Trung Quốc (báo cáo điều Lê Duẩn và Trương Văn Thiên đã nói). Ngay lập tức, Mao trả lời: “Việt Nam không thể phát động chiến tranh du kích ở miền Nam. Việt Nam phải nằm chờ trong một thời gian dài!” Chúng ta rất nghèo. Làm sao chúng ta có thể đánh Mỹ nếu không có Trung Quốc làm căn cứ hậu tập? Nên chúng ta phải nghe theo họ, đúng không?

Tuy nhiên, chúng ta đã không đồng ý. Chúng ta đã bí mật tiếp tục phát triển lực lượng. Khi [Ngô Đình] Diệm kéo lê máy chém khắp miền Nam Việt Nam, chúng ta đã ban hành lệnh thành lập lực lượng quần chúng để chống lại lệnh đã được lập và nắm quyền [từ chính phủ Diệm]. Chúng ta đã không chú ý [đến Trung Quốc].

Khi cuộc nổi dậy giành chính quyền bắt đầu, chúng tôi đi Trung Quốc để gặp Chu Ân Lai và Đặng Tiểu Bình. Đặng Tiểu Bình đã nói với tôi: “Đồng chí, bây giờ sai lầm của đồng chí đã xảy ra rồi, đồng chí chỉ nên đánh ở mức trung đội trở xuống“. Đó là áp lực mà họ đã áp đặt lên chúng ta.
Tôi nói [với Trung Quốc]: “Vâng, vâng! tôi sẽ làm điều đó. Tôi sẽ chỉ chiến đấu ở mức một trung đội trở xuống“.

Sau khi chúng ta chiến đấu và Trung Quốc nhận ra rằng chúng ta có thể chiến đấu hiệu quả, đột nhiên Mao có suy nghĩ mới. Ông ta nói rằng, vì Mỹ đánh chúng ta, ông ta sẽ đưa quân đội [Trung Quốc] đến giúp chúng ta xây dựng đường xá. Mục tiêu chính của ông ta là tìm hiểu tình hình đất nước ta để sau này ông ta có thể tấn công chúng ta và từ đó mở rộng xuống khu vực Đông Nam Á. Không có lý do nào khác.

Chúng tôi biết rõ ý đồ này, nhưng phải cho phép họ (sự xâm nhập của quân đội Trung Quốc). Thôi thì cũng được. Nhưng họ quyết định đưa quân vào. Tôi yêu cầu họ chỉ gửi người, nhưng quân lính của họ đã đến cùng với súng đạn. Tôi cũng phải chịu điều này.
Sau đó, ông ta (Mao Trạch Đông) bắt chúng ta phải nhận 20.000 quân của ông ta đến xây một con đường từ Nghệ Tĩnh vào Nam Bộ (thuật ngữ tiếng Việt chỉ miền Nam Việt Nam). Tôi từ chối. Họ tiếp tục yêu cầu nhưng tôi không nhượng bộ. Họ gây áp lực với tôi cho quân của họ vào nhưng tôi đã không chấp thuận. Họ tiếp tục gây sức ép nhưng tôi vẫn không chịu.

Tôi đưa ra những ví dụ này để các đồng chí thấy họ có âm mưu cướp nước ta từ lâu và âm mưu đó ác độc như thế nào.
– Sau khi Mỹ đưa hàng trăm ngàn quân vào miền Nam Việt Nam, chúng ta đã phát động cuộc tổng tấn công vào năm 1968 để buộc họ giảm leo thang. Để đánh bại Hoa Kỳ, một điều cần phải biết là làm thế nào để họ từ từ giảm leo thang. Đó là chiến lược của chúng ta. Chúng ta chiến đấu chống một kẻ thù lớn, kẻ thù với dân số 200 triệu người và thống trị thế giới. Nếu chúng ta không thể làm cho họ giảm leo thang từng bước, thì chúng ta sẽ thất bại và không thể tiêu diệt kẻ thù. Chúng ta phải đấu tranh để làm nhụt ý chí họ để buộc họ phải đi đến bàn đàm phán với chúng ta mà không cho phép họ đưa thêm quân.

Đến lúc họ muốn thương lượng với chúng ta, Ho Wei đã viết một bức thư cho chúng tôi, nói rằng: “Các ông không thể ngồi xuống đàm phán với Hoa Kỳ. Các ông phải đưa quân Mỹ vào miền Bắc Việt Nam để đánh với họ“. Ông ta gây áp lực với chúng tôi cách này, làm cho chúng tôi bối rối vô cùng. Đây không phải là vấn đề hoàn toàn đơn giản. Rất là mệt mỏi mỗi khi tình huống như thế phát sinh [với Trung Quốc].

Chúng tôi quyết định không thực hiện cách đó (nói đến lời khuyên của Hồ Wei không đàm phán với Hoa Kỳ). Chúng tôi phải ngồi xuống ở Paris. Chúng tôi phải làm cho họ (Mỹ) giảm leo thang để đánh bại họ. Trong thời gian đó, Trung Quốc đã thông báo [với Mỹ]: “Nếu các ông không tấn công tôi, tôi sẽ không tấn công các ông. Nhưng rất nhiều quân lính mà các ông muốn đưa vào Việt Nam, tùy các ông“. Trung Quốc nhất trí điều này và đã gây áp lực với chúng tôi bằng cách đó.

Họ (Trung Quốc) đã trao đổi nhiều với Mỹ và ép buộc chúng ta phục vụ như là một con bài để mặc cả theo cách này. Khi người Mỹ nhận ra rằng họ đã thua trận, ngay lập tức, họ sử dụng Trung Quốc để [tạo điều kiện] rút quân [ở miền Nam Việt Nam]. Nixon và Kissinger đã đến Trung Quốc để thảo luận vấn đề này.

- Trước khi Nixon đi Trung Quốc, [mục đích chuyến đi của ông ta là] giải quyết vấn đề Việt Nam bằng cách đó, để phục vụ lợi ích của Mỹ và giảm bớt thất bại của Mỹ, cũng như cùng lúc cho phép ông ta lôi kéo Trung Quốc về phía Mỹ. Chu Ân Lai đã đến gặp tôi. Chu Ân Lai nói với tôi: “Lúc này, Nixon đến gặp tôi chủ yếu là thảo luận về vấn đề Việt Nam, do vậy tôi phải đến gặp đồng chí để thảo luận điều đó với đồng chí“.
Tôi trả lời: “Đồng chí, đồng chí có thể nói bất cứ điều gì đồng chí thích, nhưng tôi không nghe theo đồng chí. Đồng chí là người Trung Quốc, tôi là người Việt. Việt Nam là của tôi (đất nước của tôi), hoàn toàn không phải của các đồng chí. Các đồng chí không có quyền nói [về vấn đề Việt Nam] và các đồng chí không có quyền thảo luận [các vấn đề đó với Mỹ]. Hôm nay, các đồng chí, chính tôi sẽ nói với các đồng chí điều mà thậm chí tôi chưa hề nói với Bộ Chính trị, rằng đồng chí đã nêu ra vấn đề nghiêm trọng và vì thế tôi phải nói:

 

- Năm 1954, khi chúng tôi giành chiến thắng tại Điện Biên Phủ, tôi đã ở [tỉnh] Hậu Nghĩa. Bác Hồ đã điện nói với tôi rằng, tôi phải vào miền Nam để tập hợp [các lực lượng ở đó] và nói chuyện với đồng bào miền Nam [về vấn đề này]. Tôi đi bằng xe tải vào miền Nam. Trên đường đi, đồng bào ra chào đón tôi vì họ nghĩ rằng chúng tôi đã giành chiến thắng. Đau đớn vô cùng! Nhìn đồng bào miền Nam, tôi đã khóc. Vì sau đó, Hoa Kỳ sẽ đến và tàn sát [người dân] một cách khủng khiếp.


Khi vừa tới miền Nam, ngay lập tức, tôi đã điện cho Bác Hồ để xin ở lại [miền Nam] và không trở lại miền Bắc để tôi có thể đánh thêm mười năm nữa hoặc hơn.
Đồng chí đã gây khó khăn cho tôi như thế này (muốn nói đến vai trò của Chu Ân Lai trong việc chia cắt Việt Nam tại Geneva năm 1954), đồng chí có biết không“?

Chu Ân Lai nói: “Tôi xin lỗi đồng chí. Tôi đã sai. Điều đó tôi sai” (muốn nói đến sự chia cắt Việt Nam tại Geneva). Sau khi Nixon rời khỏi Trung Quốc, một lần nữa, ông ta (Chu Ân Lai) đến Việt Nam để hỏi tôi về một số vấn đề liên quan đến cuộc chiến ở miền Nam Việt Nam. Tuy nhiên, ngay lập tức, tôi nói với Chu Ân Lai: “Nixon đã gặp các đồng chí rồi. Chẳng bao lâu nữa, họ (Hoa Kỳ) sẽ tấn công chúng tôi thậm chí còn mạnh hơn“.

Tôi hoàn toàn không sợ. Cả hai (Mỹ và Trung Quốc) đã thương lượng với nhau để đánh tôi mạnh hơn. Ông ta (Chu Ân Lai) đã không bác bỏ quan điểm này là vô căn cứ và chỉ nói rằng: “Tôi sẽ gửi thêm súng đạn cho các đồng chí“.
Sau đó ông ta (Chu Ân Lai) nói (về mối lo ngại âm mưu bí mật Trung – Mỹ): “Không có điều đó“. Tuy nhiên, hai bên đã thảo luận làm thế nào để đánh chúng ta mạnh hơn, gồm các cuộc tấn công bằng bom B-52 và phong tỏa cảng Hải Phòng. Rõ ràng là như thế.

– Nếu Liên Xô và Trung Quốc đã không mâu thuẫn với nhau, thì Hoa Kỳ không thể tấn công chúng ta quyết liệt như họ đã tấn công. Khi hai [cường quốc Trung Quốc và Liên Xô] xung đột, người Mỹ đã không bị [phe đối lập là khối xã hội chủ nghĩa] cản trở. Mặc dù Việt Nam có thể thống nhất và đoàn kết với cả Trung Quốc lẫn Liên Xô, để đạt được điều này rất phức tạp, lúc đó chúng ta phải dựa vào Trung Quốc nhiều thứ. Lúc đó, hàng năm Trung Quốc cung cấp viện trợ 500.000 tấn thực phẩm, cũng như súng ống, đạn dược, tiền bạc, chưa kể đến viện trợ đô la. Liên Xô cũng đã giúp bằng cách này. Nếu chúng ta không thể làm điều đó (đoàn kết và thống nhất với Trung Quốc và Liên Xô), mọi thứ sẽ rất nguy hiểm.

Mỗi năm tôi đã phải đi Trung Quốc hai lần để nói chuyện với họ (lãnh đạo Trung Quốc) về [các sự kiện] ở miền Nam Việt Nam. Về phía Liên Xô, tôi không phải nói gì cả (về tình hình ở miền Nam Việt Nam). Tôi chỉ nói một cách chung chung. Khi giao thiệp với Trung Quốc, tôi đã phải nói rằng cả hai [nước] đang đánh Mỹ. Tôi đã đi một mình. Tôi phải có mặt về vấn đề này. Tôi đã đến đó và nói chuyện với họ nhiều lần bằng cách này, mục đích chính là để xây dựng quan hệ gần gũi hơn giữa hai bên (nghĩa là Trung Quốc và Việt Nam). Chính xác là vào thời điểm đó Trung Quốc gây áp lực với chúng ta để xa lánh Liên Xô, cấm chúng ta không được đi với Liên Xô.
Họ đã làm rất căng. Đặng Tiểu Bình, cùng với Khang Sinh đã đến và nói với tôi: “Đồng chí, tôi sẽ giúp đồng chí vài tỷ [có lẽ là nhân dân tệ] mỗi năm. Đồng chí không thể nhận bất cứ thứ gì từ Liên Xô“.

Tôi không đồng ý điều này. Tôi nói: “Không, chúng ta phải đoàn kết và thống nhất với toàn bộ phe [xã hội chủ nghĩa]“.

Năm 1963, khi Khrushchev phạm sai lầm, ngay lập tức [Trung Quốc] ban hành một tuyên bố 25 điểm và mời đảng chúng ta đến cho ý kiến . Anh Trường Chinh và tôi đã đi cùng với một số anh em khác. Trong cuộc thảo luận, họ (Trung Quốc) lắng nghe chúng tôi đến, hình như là điểm thứ 10, nhưng khi đến điểm “không từ bỏ phe xã hội chủ nghĩa”, họ đã không nghe… Đặng Tiểu Bình nói: “Tôi chịu trách nhiệm về tài liệu của chính tôi, tôi muốn nghe ý kiến ​​của các đồng chí, nhưng tôi không chấp nhận quan điểm này của các đồng chí“.

Trước khi chúng tôi ra về, Mao gặp anh Trường Chinh và tôi. Mao ngồi xuống trò chuyện với chúng tôi và cuối cùng ông ta tuyên bố: “Các đồng chí, tôi muốn nói cho các đồng chí biết điều này. Tôi sẽ là chủ tịch của 500 triệu nông dân đang thiếu đất, và tôi sẽ mang một đạo quân tiến xuống khu vực Đông Nam Á“. Đặng Tiểu Bình cũng ngồi ở đó, nói thêm: “Chủ yếu là vì nông dân nghèo, trong tình cảnh khó khăn cùng cực!”

Khi chúng tôi ra ngoài, tôi nói với anh Trường Chinh: “Đó anh thấy đó, âm mưu chiếm nước ta và Đông Nam Á. Bây giờ đã rõ rồi“. Họ dám tuyên bố điều đó như thế. Họ nghĩ chúng ta không hiểu. Đúng là không lúc nào họ không nghĩ đến đánh Việt Nam!

Tôi sẽ nói với các đồng chí nhiều hơn để các đồng chí có thể thấy thêm về tầm quan trọng quân sự trong vấn đề này.

Mao hỏi tôi: Ở Lào, có bao nhiêu cây số vuông đất?
Tôi trả lời: Khoảng 200.000 cây số vuông.

Mao hỏi: Dân số của họ bao nhiêu?
Tôi trả lời: Khoảng 3 triệu!

Mao nói: Như vậy là không nhiều! Tôi sẽ đưa dân tôi đến đó, thật mà!
Mao hỏi: Có bao nhiêu cây số vuông đất ở Thái Lan?

Tôi trả lời: Khoảng 500.000 cây số vuông.

Mao hỏi: Có bao nhiêu người?

Tôi trả lời: Khoảng 40 triệu!

Mao nói: Lạy Chúa! Tỉnh Tứ Xuyên của Trung Quốc có 500.000 cây số vuông, nhưng có tới 90 triệu người. Tôi cũng sẽ đưa một số người dân của tôi tới Thái Lan!

 

Đối với Việt Nam, họ không dám nói về việc đưa người tới theo cách này. Tuy nhiên, ông ta (Mao) nói với tôi: “Đồng chí, có đúng là người của các đồng chí đã chiến đấu và đánh bại quân Nguyên?” Tôi nói: “Đúng“. Ông ta hỏi: “Có phải cũng chính người của đồng chí đã đánh bại quân Thanh?” Tôi nói: “Đúng“. Ông ta nói: “Và quân Minh nữa, phải không?” Tôi nói: “Đúng, và cả các ông nữa. Tôi đánh các ông luôn. Các ông có biết điều đó không?

Tôi đã nói với Mao Trạch Đông như thế. Ông ta nói: “Có, có!” Ông ta muốn chiếm Lào, cả Thái Lan, cũng như muốn chiếm tất cả các nước Đông Nam Á. Đưa người dân đến sống ở đó. Quan điểm đó thật là phức tạp.

Trong quá khứ (nói đến vấn đề có thể xuất phát từ mối đe dọa của Trung Quốc trong thời gian này), chúng ta đã chuẩn bị rất nhiều, không phải là chúng ta không chuẩn bị. Nếu chúng ta không chuẩn bị, tình hình gần đây sẽ rất nguy hiểm. Không phải là vấn đề đơn giản.

Mười năm trước, tôi đã triệu tập các anh em trong quân đội đến gặp tôi. Tôi nói với họ rằng Liên Xô và Mỹ mâu thuẫn với nhau. Đối với Trung Quốc, họ đã bắt tay với đế quốc Mỹ. Trong tình hình căng thẳng này, các đồng chí phải nghiên cứu vấn đề này ngay lập tức. Tôi sợ rằng quân đội không hiểu ý tôi, nên tôi nói với họ rằng, không có cách nào khác để hiểu vấn đề này. Nhưng họ vẫn thấy khó hiểu. Hoàn toàn không dễ. Nhưng tôi không thể nói bằng cách nào khác. Và tôi đã không cho phép những kẻ khác túm lấy tôi.
Khi tôi đến Liên Xô, Liên Xô cũng làm khó tôi về Trung Quốc. Liên Xô đã triệu tập một cuộc họp gồm 80 đảng [cộng sản] để hỗ trợ Việt Nam, nhưng Việt Nam không tham dự hội nghị này, vì [buổi hợp này] không chỉ đơn giản chỉ nhằm giúp Việt Nam, mà còn có mục đích lên án Trung Quốc. Nên Việt Nam đã không đi.

Liên Xô nói: “Bây giờ các đồng chí bỏ rơi chủ nghĩa quốc tế [hay] là cái gì? Tại sao các đồng chí làm điều này?” Tôi nói: “Tôi hoàn toàn không bỏ rơi chủ nghĩa quốc tế. Tôi không bao giờ làm điều này. Tuy nhiên, để là người quốc tế, trước tiên phải đánh bại Mỹ. Và nếu một nước muốn đánh bại Mỹ, thì phải có sự thống nhất và đoàn kết với Trung Quốc. Nếu tôi đến hội nghị này, thì Trung Quốc sẽ gây nhiều khó khăn lớn với chúng tôi. Các đồng chí, hãy hiểu cho tôi“.
Tại Trung Quốc cũng có nhiều ý kiến và tranh luận ​​khác nhau. Chu Ân Lai đồng ý việc hình thành một mặt trận với Liên Xô để chống Mỹ. Một lần, khi tôi đi Liên Xô để dự lễ kỷ niệm quốc gia, tôi có đọc một bức điện Trung Quốc gửi sang Liên Xô, nói rằng: “Bất cứ khi nào có ai đó tấn công Liên Xô, thì Trung Quốc sẽ đứng bên cạnh các bạn“. Đó là vì đã có một hiệp ước hữu nghị giữa Liên Xô và Trung Quốc từ thời trước đó (tháng 2 năm 1950).

Ngồi cạnh Chu Ân Lai, tôi hỏi ông ta: “Trong bức điện gửi đến Liên Xô gần đây, đồng chí đồng ý thành lập một mặt trận với Liên Xô, nhưng tại sao các đồng chí không thành lập một mặt trận chống Mỹ?” Chu Ân Lai nói: “Chúng tôi có thể thành lập mặt trận chống Mỹ. Tôi chia sẻ quan điểm đó. Các đồng chí, tôi sẽ thành lập một mặt trận với các đồng chí [Việt Nam]“. Bành Chân cũng ngồi ở đó, nói thêm: “Quan điểm này cực kỳ chính xác!” Nhưng khi vấn đề được thảo luận tại Thượng Hải, Mao nói là không thể và hủy bỏ nó. Các đồng chí thấy nó phức tạp như thế nào.
Mặc dù Chu Ân Lai giữ vững một số quan điểm này, ông ta dù sao cũng đồng ý xây dựng một mặt trận và [ông ta] đã giúp Việt Nam rất nhiều. Cám ơn ông ta rằng tôi có thể hiểu [nhiều về những gì đang diễn ra ở Trung Quốc]. Nếu không thì sẽ rất nguy hiểm. Có lần, ông ta nói với tôi: “Tôi đang làm hết sức mình để tồn tại ở đây, sử dụng Li Chiang tích lũy và hỗ trợ cho các đồng chí“. Thì ra vậy (tức là Chu Ân Lai đã sử dụng Li Chiang, để giúp người Việt Nam). Có nghĩa là, không có Chu Ân Lai, điều này sẽ hoàn toàn không thể xảy ra. Tôi đang mắc nợ ông ta.

Tuy nhiên, không đúng để nói rằng các lãnh đạo khác của Trung Quốc hoàn toàn chia sẻ quan điểm của Chu Ân Lai. Họ khác nhau nhiều thứ. Phải nói rằng, người kiên quyết nhất là người có tinh thần Đại Hán và là người muốn chiếm Đông Nam Á, đó chính là Mao Trạch Đông. Tất cả các chính sách [của Trung Quốc] đều nằm trong tay ông ta.

Điều tương tự cũng áp dụng đối với các nhà lãnh đạo hiện tại của Trung Quốc. Tuy nhiên, chúng ta không biết tương lai sẽ ra sao, [sự thật của vấn đề là] họ đã tấn công chúng ta. Trong quá khứ, Đặng Tiểu Bình đã làm hai điều mà hiện đang bị đảo lộn. Đó là, khi chúng ta giành chiến thắng ở miền Nam Việt Nam, nhiều [lãnh đạo] Trung Quốc không hài lòng. Tuy nhiên, dù sao Đặng Tiểu Bình cũng chúc mừng chúng ta. Vì lý do này, ngay lập tức ông ta đã bị những người khác xem như là người theo chủ nghĩa xét lại.

Khi tôi đi Trung Quốc lần cuối, tôi dẫn đầu phái đoàn, và tôi đã gặp phái đoàn Trung Quốc do Đặng Tiểu Bình đứng đầu. Khi nói về vấn đề lãnh thổ, gồm cả việc thảo luận về một số hòn đảo, tôi nói: “Hai đất nước chúng ta ở gần nhau, Có một số vùng lãnh thổ của chúng ta vẫn chưa được xác định rõ ràng. Hai bên nên thành lập các cơ quan để xem xét vấn đề này. Các đồng chí, làm ơn đồng ý với tôi [về vấn đề này]”. Ông ta (Đặng Tiểu Bình) đồng ý, nhưng sau khi làm như vậy, ngay lập tức ông ta bị nhóm lãnh đạo khác xem như là người theo chủ nghĩa xét lại.

Nhưng bây giờ ông ta (Đặng Tiểu Bình) điên rồi. Bởi vì ông ta muốn cho mọi người thấy rằng ông ta không phải là người theo chủ nghĩa xét lại, cho nên ông ta đã tấn công Việt Nam mạnh hơn. Ông ta để cho họ tiếp tục tấn công Việt Nam.

Sau khi đánh bại Mỹ, chúng ta giữ lại hơn một triệu quân, các đồng chí lãnh đạo Liên Xô hỏi chúng tôi: “Các đồng chí định đánh với ai mà giữ lại một đội quân thường trực lớn như vậy?” Tôi nói: “Sau này, các đồng chí sẽ hiểu“. Lý do duy nhất chúng ta giữ quân đội thường trực như thế là vì mối đe dọa của Trung Quốc đối với Việt Nam. Nếu không có [một mối đe dọa như thế], thì điều này (quân đội thường trực lớn) sẽ không cần. Gần đây, bị tấn công trên hai mặt trận, [chúng ta có thể thấy rằng] rất nguy hiểm nếu chúng ta đã không được duy trì một đội quân lớn.
(B) (Ý nghĩa của chữ “B” này trong văn bản gốc không rõ ràng) – Sau Đệ nhị Thế chiến, tất cả mọi người tin rằng tên sen đầm quốc tế là đế quốc Mỹ. Họ có thể tiếp quản và bắt nạt cả thế giới. Tất cả các nước, gồm các nước lớn đều sợ Mỹ. Chỉ có Việt Nam là không sợ Mỹ.

Tôi hiểu vấn đề này vì công việc đã dạy tôi. Người đầu tiên sợ [Mỹ] là Mao Trạch Đông. Ông ta nói với tôi, đó là, Việt Nam và Lào, rằng: “Ngay lập tức, các ông phải chuyển giao hai tỉnh của Lào đã được giải phóng cho chính phủ Viêng Chăn. Nếu các ông không làm như vậy, thì Mỹ sẽ sử dụng điều đó làm lý do tấn công. Đó là mối nguy lớn”. Về phía Việt Nam, chúng tôi đã nói: “Chúng ta phải chiến đấu chống Mỹ để giải phóng miền Nam Việt Nam“. Ông ta (Mao) nói: “Các ông không thể làm điều đó. Miền Nam Việt Nam phải nằm đợi trong một thời gian dài, đợi một đời, 5-10 đời hoặc thậm chí 20 đời kể từ bây giờ. Các ông không thể đánh Mỹ. Đánh Mỹ là nguy hiểm“. Mao Trạch Đông đã sợ Mỹ đến mức độ đó…

Nhưng Việt Nam không sợ. Việt Nam đã tiếp tục chiến đấu. Nếu Việt Nam không đánh Mỹ thì miền Nam Việt Nam sẽ không được giải phóng. Một đất nước chưa được giải phóng sẽ vẫn là một đất nước lệ thuộc. Không ai có được độc lập nếu chỉ có một nửa đất nước được tự do. Không có được độc lập cho đến năm 1975, đất nước chúng ta cuối cùng có được độc lập hoàn toàn. Có độc lập, tự do sẽ đến. Tự do phải là tự do cho cả nước Việt Nam …

Engels đã nói về chiến tranh nhân dân. Sau đó, Liên Xô, Trung Quốc và chính chúng ta cũng đã nói [về vấn đề này]. Tuy nhiên, ba nước rất khác về nội dung [chiến tranh nhân dân]. Không đúng là chỉ vì các bạn có hàng triệu người, thì các bạn có thể làm bất cứ điều gì các bạn muốn. Trung Quốc cũng nói đến chiến tranh nhân dân, tuy nhiên, [họ cho rằng] “khi kẻ thù tiến lên, thì chúng ta phải rút lui“. Nói cách khác, phòng thủ là chính, và chiến tranh được chia thành ba giai đoạn, vùng nông thôn được sử dụng để bao vây thành thị, trong khi [các lực lượng chính] chỉ ở lại trong rừng núi… Người Trung Quốc ở thế phòng thủ và rất yếu [trong Đệ nhị Thế chiến]. Ngay cả với 400 triệu người đọ sức với quân đội Nhật Bản có 300.000 – 400.000 quân, Trung Quốc vẫn không thể đánh bại họ.

Tôi phải lặp lại điều này như thế, vì trước khi Trung Quốc gửi cố vấn cho chúng ta, một số anh em Việt Nam chúng ta không hiểu. Họ nghĩ rằng [Trung Quốc] rất có khả năng. Nhưng họ không có kỹ năng và do đó chúng ta đã không làm theo [những lời khuyên của Trung Quốc].

Năm 1952, tôi rời miền Bắc sang Trung Quốc vì tôi bị bệnh và cần điều trị. Đây là lần đầu tiên tôi đi nước ngoài. Tôi đặt câu hỏi cho họ (Trung Quốc) và thấy nhiều điều rất lạ. Có những khu vực [đã bị] quân Nhật chiếm đóng, mỗi khu có dân số khoảng 50 triệu người, nhưng không có lấy một chiến binh du kích…

Khi tôi từ Trung Quốc trở về, tôi đã gặp Bác [Hồ]. Bác hỏi tôi:

- Đây là lần đầu tiên chú đi ra nước ngoài, phải không?

Vâng, đây là lần đầu tiên tôi đi ra nước ngoài.

- Chú đã thấy gì?

Tôi thấy hai điều: Việt Nam rất dũng cảm và họ (Trung Quốc) không dũng cảm chút nào.

Tôi hiểu điều này kể từ ngày đó. Chúng ta (Việt Nam) hoàn toàn khác với họ. Lòng can đảm vốn có trong con người Việt Nam và do đó chúng ta chưa bao giờ có một chiến lược phòng thủ (ý nói ở thế thủ). Mọi người dân chiến đấu.

Gần đây, họ (Trung Quốc) đã mang hàng trăm ngàn quân vào xâm chiếm nước ta. Hầu hết, chúng ta đã sử dụng lực lượng dân quân và quân đội trong vùng để tấn công họ. Chúng ta không ở thế thủ và do đó họ phải lùi bước. Họ không thể quét sạch dù một trung đội Việt Nam, trong khi chúng ta đã xóa sổ vài trung đoàn và hàng chục tiểu đoàn của họ. Có được như vậy là vì chiến lược tấn công của chúng ta.
Đế quốc Mỹ đã đánh với chúng ta trong một cuộc chiến kéo dài. Họ rất mạnh, nhưng họ đã thua. Nhưng có một yếu tố đặc biệt, đó là những mâu thuẫn gay gắt giữa Trung Quốc và Liên Xô. [Vì điều này,] họ đã tấn công chúng ta mạnh như thế này.

… Việt Nam đã chiến đấu chống Mỹ, và đã chiến đấu rất quyết liệt, nhưng chúng ta biết rằng Hoa Kỳ là một nước rất lớn, khả năng tích lũy hơn 10 triệu quân và đưa tất cả các loại vũ khí được xem là mạnh của họ vào để đánh chúng ta. Vì vậy, chúng ta đã phải chiến đấu trong một thời gian dài để làm cho cho họ giảm leo thang. Chúng ta là những người có thể làm được điều đó, Trung Quốc thì không thể. Khi quân đội Mỹ tấn công Quong Tre (Quảng Trị?), ngay lập tức Bộ Chính trị ra lệnh đưa quân đội vào chiến đấu. Chúng ta không sợ.

Sau đó tôi đi Trung Quốc gặp Chu Ân Lai. Ông ta nói với tôi: “Điều đó (cuộc tấn công vào Quảng Trị) có lẽ là chưa từng có, có một không hai. Chỉ có một [cơ hội] trên đời này, không có cơ hội thứ hai. Không ai dám làm những điều các đồng chí đã làm“.
… Chu Ân Lai là người đứng đầu Bộ Tham mưu. Ông ta dám nói, ông ta thẳng thắn hơn. Ông ta nói với tôi: “Nếu tôi biết trước cái cách mà các đồng chí sử dụng, chúng tôi không cần Vạn lý Trường chinh“.

Vạn lý Trường chinh là gì? Vào đầu cuộc hành quân có 300.000 quân, đến cuối Vạn lý Trường chinh chỉ còn 30.000 quân. 270.000 người đã chết. Thực sự ngu ngốc khi thực hiện cách này. Nói như vậy để các đồng chí biết chúng ta đang đi trước họ như thế nào. Trong tương lai không xa, nếu chúng ta chiến đấu chống lại Trung Quốc, chúng ta chắc chắn sẽ giành chiến thắng … Tuy nhiên, sự thật là nếu một nước khác [không phải Việt Nam] chiến đấu chống lại Trung Quốc, không rõ họ có giành được chiến thắng như thế này không (như Việt Nam).
… Nếu Trung Quốc và Liên Xô thống nhất với nhau, không chắc Hoa Kỳ có dám đánh chúng ta hay không. Nếu hai nước thống nhất và liên kết với nhau để giúp chúng ta, không chắc Hoa Kỳ có dám đánh chúng ta cái cách mà họ đã đánh. Họ sẽ do dự ngay từ đầu. Họ sẽ do dự như thời Kennedy. Việt Nam, Trung Quốc và Liên Xô, tất cả đã giúp Lào và ngay lập tức Mỹ ký một hiệp ước với Lào. Họ không dám gửi quân Mỹ sang Lào, họ để cho Đảng [Nhân dân Cách mạng] Lào tham gia chính phủ ngay lập tức. Họ không dám tấn công Lào nữa.

Sau đó, khi hai nước [Liên Xô và Trung Quốc] xung đột với nhau, Mỹ được [Trung Quốc] thông báo là họ có thể tiến tới và tấn công Việt Nam mà không sợ. Đừng sợ [sự trả đũa của Trung Quốc]. Chu Ân Lai và Mao Trạch Đông đã nói với Mỹ: “Nếu các ông không tấn công tôi, thì tôi sẽ không tấn công các ông. Các ông có thể đưa nhiều quân vào miền Nam Việt Nam mà các ông muốn. Tùy các ông“.
… Hiện tại, chúng ta có biên giới với một nước rất mạnh, một nước với ý đồ bành trướng mà nếu muốn được thực hiện, phải bắt đầu với một cuộc xâm lược Việt Nam. Vì vậy, chúng ta phải chung vai gánh vác, vai trò lịch sử khác nhau. Tuy nhiên, chúng ta chưa bao giờ trốn tránh trách nhiệm lịch sử. Trước đây, Việt Nam đã thực hiện nhiệm vụ của mình, và lần này Việt Nam xác định không cho phép họ bành trướng. Việt Nam giữ độc lập riêng mình và làm như vậy cũng là để bảo vệ nền độc lập của các nước Đông Nam Á. Việt Nam kiên quyết không để Trung Quốc thực hiện âm mưu bành trướng. Trận đánh gần đây [với Trung Quốc] chỉ là vòng một. Hiện họ vẫn còn chuẩn bị nhiều lĩnh vực. Tuy nhiên, bất kể họ chuẩn bị đến mức độ nào, Việt Nam cũng sẽ thắng …

Tiến hành chiến tranh không phải là đi bộ thong thả trong rừng. Gửi một triệu quân vào cuộc chiến chống lại một nước ở bên ngoài liên quan đến vô số khó khăn. Gần đây họ đưa 500.000 – 600.000 binh lính để đánh chúng ta, nhưng họ đã không có thiết bị vận tải đầy đủ để cung cấp lương thực cho quân đội của họ. Trung Quốc hiện đang chuẩn bị 3,5 triệu quân, nhưng họ phải để lại một nửa số quân đó ở biên giới [Trung-Xô] để ngăn chặn Liên Xô. Vì lý do đó, nếu họ đưa 1 hoặc 2 triệu quân vào để đánh chúng ta, chúng ta sẽ không sợ bất cứ điều gì. Chúng ta chỉ có 600.000 quân tham gia, và trong tương lai gần, nếu chúng ta phải đánh với 2 triệu quân, sẽ không có vấn đề gì cả. Chúng ta không sợ.
Chúng ta không sợ bởi vì chúng ta biết cách đánh. Nếu họ đưa 1 triệu quân, họ sẽ chỉ giành được một chỗ đứng ở miền Bắc. Đi xuống vùng trung du, vùng đồng bằng và Hà Nội và thậm chí xuống dưới sẽ khó khăn hơn nữa.

Các đồng chí, như các đồng chí biết, bọn Hitler tấn công quyết liệt theo cách này, nhưng khi họ (Đức Quốc xã) đến Leningrad, họ không thể vào được. Với thành phố, người dân và các công trình phòng thủ, không thể nào thực hiện các cuộc tấn công hiệu quả chống lại mỗi người và mọi người. Thậm chí đánh trong hai, ba hoặc bốn năm, họ vẫn không thể vào. Mỗi làng ở đó (ở miền Bắc) thì giống như thế. Đường lối của chúng ta là: mỗi huyện là một pháo đài, mỗi tỉnh là một chiến trường. Chúng ta sẽ chiến đấu và họ sẽ không thể nào vào được cả.
Tuy nhiên, không bao giờ đủ khi chỉ đánh kẻ thù ở tiền tuyến. Phải có một đội quân hậu tập trực tiếp mạnh mẽ. Sau trận đánh gần đây kết thúc, chúng tôi đánh giá rằng, trong tương lai không xa, chúng ta phải đưa thêm vài triệu người đến mặt trận phía Bắc. Nhưng kẻ thù đến từ phía bắc, hậu phương trực tiếp cho cả nước phải là Thanh Hoá, Nghệ An, Hà Tĩnh … Hậu phương trực tiếp bảo vệ thủ đô phải là Thanh Hóa và Nghệ Tĩnh. Chúng ta có đủ người. Chúng ta có thể đánh chúng bằng nhiều cách … Chúng ta có thể sử dụng 2-3 quân đoàn để giánh một cú mạnh vào chúng, sẽ làm cho chúng lảo đảo, trong khi chúng ta tiếp tục giữ đất của chúng ta. Để đạt được mục đích này, mỗi người lính phải là một người lính thực và mỗi đội phải là một đội hình thực sự.

– Bây giờ đã đánh xong một trận rồi, chúng ta không nên chủ quan. Chủ quan và đánh giá thấp kẻ thù là sai lầm, nhưng thiếu tự tin cũng sai. Chúng ta không chủ quan, chúng ta không đánh giá thấp kẻ thù. Nhưng chúng ta cũng tự tin và vững tin vào chiến thắng của chúng ta. Chúng ta cần phải có cả hai điều này.

– Bây giờ Trung Quốc có âm mưu đánh [chúng ta] để mở rộng xuống phía Nam. Nhưng trong thời đại hiện nay họ không thể đánh và dọn dẹp một cách dễ dàng. Trung Quốc chỉ đánh Việt Nam có vài ngày mà cả thế giới đã hét lên: “Không được đụng đến Việt Nam“! Thời đại hiện nay không giống như thời xưa. Trong những ngày này, không chỉ có chúng ta và họ (muốn nói Trung Quốc). Bây giờ cả thế giới đang gắn chặt với nhau. Loài người vẫn chưa hoàn toàn đi vào giai đoạn xã hội chủ nghĩa, nhưng đây là lúc mọi người đều muốn độc lập và tự do. [Ngay cả] trên các đảo nhỏ, người dân cũng muốn độc lập, tự do.

Cả nhân loại hiện nay như thế. Điều đó là rất khác với thời xưa. Thời đó, người dân chưa nhận thức rõ những điều này. Do đó, câu của Bác Hồ: “Không có gì quý hơn độc lập tự do” là một ý tưởng của thời đại hiện nay. Đụng đến Việt Nam là đụng đến nhân loại và xâm phạm độc lập, tự do … Việt Nam là một quốc gia tượng trưng cho độc lập và tự do.

- Khi phải chiến đấu chống Mỹ, anh em chúng ta trong Bộ Chính trị đã thảo luận với nhau về vấn đề này, cân nhắc liệu chúng ta có dám đánh Mỹ hay không. Tất cả đều đồng ý đánh. Bộ Chính trị đã bày tỏ quyết tâm: để chiến đấu chống Mỹ, chúng ta không sợ Mỹ. Tất cả đều đồng tâm. Khi tất cả đã đồng ý đánh Mỹ, không sợ Mỹ, chúng ta cũng không sợ Liên Xô. Tất cả đều đồng ý. Chúng ta cũng không sợ Trung Quốc. Tất cả đều đồng ý. Nếu chúng ta không sợ ba điều này, chúng ta có thể đánh Mỹ. Đó là cách chúng tôi đã thực hiện trong Bộ Chính trị hồi đó.

Mặc dù Bộ Chính trị đã gặp và tổ chức các buổi thảo luận như thế và mọi người đồng lòng, sau này có một người đã nói với một đồng chí điều mà tôi đã nói. Đồng chí đó đặt câu hỏi cho Bộ Chính trị, hỏi lý do gì mà Anh Ba một lần nữa lại nói rằng, nếu chúng ta muốn đánh Mỹ, thì chúng ta không nên sợ Trung Quốc? Tại sao anh ấy phải nói như vậy nữa?
Lúc đó, anh Nguyễn Chí Thanh, người đã bị nghi là có cảm tình với Trung Quốc, đứng lên và nói: “Kính thưa Bộ Chính trị và kính thưa Bác Hồ, lời phát biểu của Anh Ba là đúng. Phải nói như thế (ý nói không cần phải sợ Trung Quốc), vì họ (Trung Quốc) gây rắc rối cho chúng ta nhiều điều. Họ chặn chúng ta ở chỗ này, rồi họ trói tay chúng ta ở chỗ kia. Họ không cho chúng ta đánh…

Trong khi chúng ta đánh ở miền Nam Việt Nam, Đặng Tiểu Bình quy định rằng tôi chỉ có thể đánh ở mức trung đội trở xuống và không được đánh ở mức cao hơn. Ông ta (Đặng Tiểu Bình) nói: “Ở miền Nam, do các ông phạm sai lầm về việc đã khởi động đánh trước, các ông chỉ nên đánh ở mức trung đội trở xuống, không được đánh ở mức cao hơn“. Họ gây áp lực lên chúng ta như thế.

– Chúng ta không sợ ai cả. Chúng ta không sợ bởi vì chúng ta có lẽ phải. Chúng ta không sợ ngay cả anh trai của chúng ta. Chúng ta cũng không sợ bạn bè của chúng ta. Dĩ nhiên, chúng ta không sợ kẻ thù của chúng ta. Chúng ta đã đánh họ rồi. Chúng ta là con người, chúng ta không sợ bất cứ ai. Chúng ta độc lập. Cả thế giới biết chúng ta độc lập.

Chúng ta phải có một quân đội mạnh mẽ, bởi vì đất nước chúng ta đang bị đe dọa và bị bắt nạt … Không thể khác được. Nếu không, thì sẽ nguy hiểm vô cùng, nhưng đất nước chúng ta nghèo.

– Chúng ta có một quân đội mạnh, điều đó không có cách nào làm nhụt chí chúng ta. Có một số chính sách của Trung Quốc đối với chúng ta: xâm lược và chiếm đóng nước ta, tìm cách làm suy yếu chúng ta về kinh tế và làm cho điều kiện sống của chúng ta khó khăn. Vì những lý do này, để chống lại Trung Quốc, trước hết, chúng ta phải, không những chiến đấu, mà còn làm cho chúng ta mạnh mẽ hơn. Để đạt được mục đích này, theo tôi, quân đội của chúng ta không nên là một lực lượng lãng phí nguồn lực của nhà nước, mà nên là một lực lượng sản xuất mạnh mẽ. Khi kẻ thù đến, họ (những người lính) cầm súng ngay lập tức. Khi không có kẻ thù, thì họ sẽ sản xuất đàng hoàng. Họ sẽ là biểu tượng tốt nhất và cao nhất trong sản xuất, sản xuất nhiều hơn bất cứ người nào khác. Dĩ nhiên, đó không phải là một câu chuyện mới …

– Hiện nay, trên vai quân đội của chúng ta đang gánh vác một nhiệm vụ lịch sử: bảo vệ độc lập và tự do của chúng ta, trong khi cùng lúc bảo vệ hòa bình và độc lập trên toàn thế giới. Nếu chính sách bành trướng của bè lũ phản động Trung Quốc không thể thực hiện được nữa, sẽ là lợi ích của cả thế giới. Việt Nam có thể làm điều này. Việt Nam có 50 triệu người rồi. Việt Nam có những người bạn Lào và Campuchia và có địa thế vững chắc. Việt Nam có phe [XHCN] và tất cả nhân loại đứng về phía ta. Rõ ràng là chúng ta có thể làm điều này.

… Các đồng chí có biết người nào trong đảng chúng ta, trong nhân dân của chúng ta, nghi chúng ta sẽ thua Trung Quốc? Dĩ nhiên là không có ai cả. Nhưng chúng ta phải duy trì các mối quan hệ bạn bè của chúng ta. Chúng ta không muốn hận thù dân tộc. Tôi lặp lại: tôi nói điều này bởi vì tôi chưa bao giờ cảm thấy căm thù Trung Quốc. Tôi không cảm thấy như thế. Đó là họ đánh chúng ta.

Hôm nay tôi cũng muốn các đồng chí biết rằng trong thế giới này, người đã bảo vệ Trung Quốc là chính tôi! Đó là sự thật. Tại sao vậy? Bởi vì trong hội nghị tháng 6 năm 1960 tại Bucharest, 60 đảng đứng lên chống lại Trung Quốc, nhưng chỉ có mình tôi là người bảo vệ Trung Quốc. Việt Nam chúng ta là thế. Tôi sẽ tiếp tục lặp lại điều này: Tuy họ cư xử tồi tệ, chúng ta biết rằng người của họ là bạn của chúng ta. Về phía chúng ta, chúng ta không cảm thấy xấu hổ với Trung Quốc. Tuy nhiên, âm mưu của một số lãnh đạo (Trung Quốc) là một vấn đề khác. Chúng ta coi họ chỉ là một bè lũ. Chúng ta không nói tới đất nước họ. Chúng ta không nói người dân Trung Quốc xấu với chúng ta. Chúng ta nói bè lũ phản động Bắc Kinh. Tôi nói lại điều này một lần nữa một cách nghiêm túc như thế.
Vì vậy, chúng ta hãy kiểm soát tình hình chặt chẽ, trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, và không bao giờ nới lỏng sự cảnh giác. Về mối quan hệ với Trung Quốc cũng vậy. Tôi tin rằng trong 50 năm, hoặc thậm chí trong 100 năm, chủ nghĩa xã hội có thể thành công, và lúc đó chúng ta sẽ không bị vấn đề này nữa.


free counters


Nhưng sẽ mất một thời gian [dài] như thế. Vì vậy, chúng ta phải chuẩn bị và sẵn sàng trên mọi phương diện.

Hiện nay, chắc chắn không ai còn nghi ngờ nữa. Nhưng cách đây năm năm, tôi dám chắc rằng [không có] đồng chí nào nghi ngờ Trung Quốc có thể đánh chúng ta. Nhưng có. Đó là vì các đồng chí [này] không có kiến ​​thức về vấn đề này. Nhưng đó không phải là trường hợp của chúng tôi (Lê Duẩn và ban lãnh đạo). Chúng ta biết rằng Trung Quốc đã và đang tấn công chúng ta [cách đây] mười năm hoặc hơn. Vì vậy chúng ta không ngạc nhiên [về cuộc tấn công của Trung Quốc vào tháng 1 năm 1979].

Tình đồng chí sâu nặng hơn tình non sông « nhật ký của ngọc

http://bsngoc.wordpress.com/2011/06/14/tinh-d%E1%BB%93ng-chi-sau-n%E1%BA%B7ng-h%C6%A1n-tinh-non-song/
Tình đồng chí sâu nặng hơn tình non sông « nhật ký của ngọc: http://bsngoc.wordpress.com/2011/06/14/tinh-d%E1%BB%93ng-chi-sau-n%E1%BA%B7ng-h%C6%A1n-tinh-non-song/

449.Hịch yêu nước 2011

Trần Hưng Đạo

Ta thường nghe:

Trần Quốc Toản tay ko bóp cam ra bả, hận mình ko đủ tuổi giúp nước

Thiếu niên Võ Thị Sáu thân là nữ nhi lại khiến lính Pháp ngước nhìn kinh sợ

Anh hùng Kim Đồng, hi sinh ở tuổi 14 để bảo vệ cán bộ cách mạng

Rõ ràng từ xưa đến nay, yêu nước đâu cần tuổi

Anh hùng xuất thiếu niên, thời nào mà chẳng có?

 

Ta và các ngươi vốn là tri thức trẻ

Những chuyện trên đều đã nghe qua.

Ấy vậy mà ko biết lấy điều tốt làm gương

cứ mãi đắm chìm trong những mộng ảo tầm thường.

 

Huống chi, ta cùng các ngươi sinh phải thời hội nhập, kẻ thù lại kề sát bên.

Văn hóa, chính trị, xã hội như rơm khô gần lửa, chẳng mấy chốc mà bốc hơi.

Xem TV thấy toàn phim tàu khựa, tức ngang cuống họng

Đọc tin tức thấy ngư dân bị khựa chơi bẩn, thương trào nước mắt

Bước vào chợ là lạc giữa mê cung made in china, buồn cho nước nhà

Thật khác nào: dâng thịt cho hổ, tự kề cổ vào đao

 

Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm viết note, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa; chỉ hận đặng tiểu bình chết quá sớm để nghe ta chửi; còn hồ cẩm đào thì chưa có cơ hội diện kiến để 1 vs 1 với lão ; dẫu cho trăm thân ta lênh đênh tan rã trên biển Đông, nghìn thây ta gởi lại ngoài hải đảo, cũng nguyện xin làm.

 

Nay, các người là người trẻ, nắm giữ tương lai, lại được nước nhà tạo điều kiện ăn học

Vậy mà thấy nước nhục mà ko biết lo

Ngó kinh ngạch xuất nhập khẩu Việt – khựa như đôi đũa lệch mà ko biết ngượng

Thấy thác Bản Giốc, Hoàng Sa – Trường Sa lọt vào tay giặc mà ko biết căm tức.

 

Lại còn có kẻ đắm chìm trong game online,

Kẻ dạt nhà khóc lóc theo mấy anh trai nhảy đẹp,

Kẻ chìm trong bia rượu, gái gú

 

Nếu bất chợt 1 tỷ 2 khựa nó tràn sang

 

Tài khoản game ảo có đánh lại bọn giặc thật?

Điệu nhảy đẹp có tránh hết mưa đạn dày?

Bia ngọt mồi ngon có làm say chết giặc?

Rồi nước mất gái sẽ vào tay ai?

 

Nay ta bảo thật các ngươi:

Nên lấy việc sống cạnh nước lớn làm nguy,

Làm láng giềng với thằng bẩn mà sợ.

Giặc khựa và ta là kẻ thù ko đội trời chung

3000 năm cả trăm lần giao đấu

 

Thế giặc đang lên như sóng nước

Cương lúc này khác j ta tự diệt vong

Chiến tranh chỉ là bước đường cùng

Nhưng mà ta vẫn còn đường để chọn

 

Trước mắt phải luyện tập thân thể, trau dồi kiến thức

Cho ai nấy đều giỏi như Ngô Bảo Châu

Để người người cường tráng như Lý Đức

Sau phải cống hiến hết mình cho đất nước

 

Ta tin:

Thế nước có lúc thịnh khi suy

Song hào kiệt thời nào cũng có

Trí tuệ Việt sẽ thành danh, vang tiếng

Đất Việt Nam sẽ hóa hổ, hóa rồng

Cho khựa sợ run mà bớt sủa càn

hồ cẩm đào sang Việt Nam phải dạ thưa cung kính

 

Khi ấy

Chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu

Mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng,

Chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí,

Mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm.

 

Thế nên:

Chớ nóng máu mà mắc lừa gian kế

Đừng thờ ơ cứ giữ lửa trong tim

 

Cho nên ta viết bài hịch này để các ngươi hiểu rõ bụng ta.

 

TCBC -st- Châu tdtt

Làm người tốt khó quá !! Sao mình toàn gặp loại chỉ biết lợi dụng người khác không thế !! Chán quá

Saturday, 11 June 2011

June 12, 2011: Sao mình nghe toàn mùi chiến tranh không vậy ta ? Nếu điều đó xảy ra................. ?

448.Những điểm yếu cố hữu của các doanh nghiệp tư nhân

(TBKTSG) - Doanh nghiệp tư nhân (DNTN) ở Việt Nam đang gặp khó. Câu chuyện này bắt đầu từ năm 2008 khi lạm phát bùng nổ khiến Ngân hàng Nhà nước buộc phải thắt chặt tín dụng và thị trường chứng khoán tụt dốc khiến việc huy động vốn đầu tư trở nên đặc biệt gian nan.

Trong năm 2011 khó khăn lại tăng thêm nhiều lần do các biến động tiêu cực của tình hình vĩ mô. Đối phó với tình huống này, khẩu hiệu chung của đa số các DNTN là thu hẹp sản xuất, cắt giảm chi phí, kinh doanh cầm chừng, và cố gắng tồn tại qua cơn khủng hoảng. Câu hỏi đặt ra là vì sao nên nỗi?

Trước khi nói đến các yếu tố thuộc về bên ngoài, thử nhìn lại các đặc điểm chính của DNTN ở Việt Nam để giải thích các khó khăn đến từ bên trong.

Điểm đầu tiên dễ nhận thấy là phần lớn DNTN ở Việt Nam đi lên từ các doanh nghiệp gia đình, thời gian phát triển chưa lâu.

Chính vì thế, phần nhiều DNTN chưa có điều kiện để hiện đại hóa về mặt quản trị. Tính minh bạch trong quản lý và điều hành rất yếu. Chỉ có chủ doanh nghiệp hoặc một vài nhân sự chủ chốt nhất nắm được thông tin “thật” của doanh nghiệp. Điều này đem lại nhiều vấn đề đau đầu:

Thông tin bị nhiễu khiến ngay cả những người ra quyết định cũng không thực sự nắm bắt hết được toàn cảnh; Nhân sự cấp dưới hầu như chỉ thụ động làm việc theo chỉ đạo của cấp trên;

Nhà đầu tư không muốn tham gia đầu tư vì các rủi ro không xác định được từ việc thiếu minh bạch;

Các cơ chế hỗ trợ về năng lực như các tổ chức tư vấn cho doanh nghiệp cũng không có tác dụng (vì không có cơ hội để chẩn đoán đúng bệnh thì đương nhiên sẽ bốc thuốc nhầm).

Tính đến thời điểm này, không có nhiều DNTN kịp thời bứt phá và vượt qua được giai đoạn “gia đình trị” và vươn tới giai đoạn hiện đại hóa về tổ chức và quản lý công ty.

Điểm thứ hai là DNTN thiếu năng lực về quản trị tài chính và điều hành chuyên nghiệp.

Đây một phần là hệ quả trực tiếp của câu chuyện đi lên từ doanh nghiệp gia đình. Nhiều doanh nghiệp, đặc biệt là các doanh nghiệp chưa niêm yết, trên thực tế không muốn áp dụng hệ thống quản trị tài chính và điều hành chuyên nghiệp vì thói quen quản trị theo kiểu gia đình của chủ doanh nghiệp.

Có một vài doanh nghiệp đã tuyển giám đốc tài chính (CFO) giỏi để thử nghiệm xây dựng hệ thống tài chính chuyên nghiệp cho công ty. Nhưng chỉ sau một thời gian ngắn công ty phải sa thải những người này vì máu cũ và máu mới không thể dung hòa.

Một lý do khác dẫn tới chuyện năng lực quản trị và điều hành thiếu chuyên nghiệp là do nguồn cung lao động chất lượng cao ở Việt Nam nói chung vẫn rất khan hiếm. Tuy nhiên điều này tôi sẽ nói kỹ hơn ở phần sau.

Thiếu các năng lực lõi này khiến việc cắt giảm chi phí, hoạch định chiến lược tài chính và chiến lược nguồn vốn nói chung rất cảm tính và thụ động. Yếu kém này không bộc lộ ra trong lúc thị trường còn đang tốt như giai đoạn 2006-2007 nhưng ngày càng rõ nét khi thị trường đi xuống và hiện nay đang là vấn đề nhức nhối ở phần lớn các DNTN.

Điểm thứ ba là trong giai đoạn bùng nổ 2006-2007 với nguồn vốn rẻ, nhiều DNTN đầu tư quá mức

(xây dựng nhà xưởng, mở rộng phạm vi và lĩnh vực kinh doanh…). Các khoản đầu tư này một phần được tài trợ bởi vốn chủ sở hữu nhưng phần lớn là vốn vay. Khi thị trường tín dụng bị thắt chặt, việc tìm kiếm nguồn vốn vay để tài trợ cho các dự án đang được triển khai trở nên khó khăn, chi phí lãi vay cũng tăng đột biến.

Kèm theo đó là việc tìm kiếm đầu ra cho sản phẩm khi các dự án này hoàn thành cũng không dễ. Nhiều doanh nghiệp xây thêm nhà xưởng nhưng chỉ hoạt động cầm chừng với công suất sử dụng 20%, 30% vì trên thực tế thị trường của các doanh nghiệp này bị thừa nguồn cung do sản xuất được mở rộng quá nhanh trong khoảng ba năm trở lại đây.

Điểm thứ tư là nhiều DNTN, đặc biệt là các DNTN có nguồn gốc do cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước, gặp phải tình trạng mà kinh tế học gọi là vấn đề giữa chủ và người làm thuê.

Nó bắt nguồn từ chỗ ban lãnh đạo (BLĐ) các doanh nghiệp này chỉ sở hữu một phần nhỏ (thí dụ khoảng 20%) số cổ phần trong công ty, nhưng lại vững chãi ở vị trí lãnh đạo vì cấu trúc cổ đông phân tán (không có các cổ đông tổ chức lớn). Chính vì điều này, BLĐ của doanh nghiệp không thực sự đại diện cho lợi ích của cổ đông công ty, và cũng không bị sức ép về hiệu quả điều hành (nếu không làm tốt sẽ bị thay).

Vấn đề giữa chủ và người làm thuê dẫn tới chuyện BLĐ doanh nghiệp tìm cách trục lợi riêng và không toàn tâm toàn ý vào việc kiếm lợi nhuận cho công ty. Các biện pháp phổ biến của BLĐ để trục lợi là thành lập ra các công ty vệ tinh do họ và người nhà họ sở hữu và:

• Chuyển khách hàng và doanh thu sang các doanh nghiệp vệ tinh

• Thông qua chuyển giá, đẩy lợi nhuận từ doanh nghiệp mình sang các doanh nghiệp vệ tinh (việc kiểm soát vấn đề chuyển giá ở Việt Nam còn rất yếu);

• Bán cổ phần ở doanh nghiệp vệ tinh cho công ty mẹ với giá rất đắt;

• Nhận các khoản vay tài chính từ công ty mẹ với lãi suất ưu đãi. Tình trạng này phổ biến đến mức trở thành hiện tượng nghiễm nhiên được thừa nhận. Có những doanh nghiệp mà tôi có dịp tiếp xúc trong đó BLĐ đầu tư vào các công ty vệ tinh lên tới hàng chục triệu đô la Mỹ trong khoảng 2-3 năm và hiện nay các khoản đầu tư này đều mất giá tới hai phần ba, thậm chí mất trắng.

Điểm thứ năm là pháp luật lỏng lẻo dẫn tới chỗ nhiều lãnh đạo DNTN sử dụng các biện pháp phi pháp để tạo doanh thu và lợi nhuận ảo. Điển hình cho trường hợp này là Dược Viễn Đông (DVD).

Việc tạo doanh thu và lợi nhuận ảo tương đối phổ biến trong giai đoạn 2007-2009 và nhiều nhà đầu tư (trong nước và nước ngoài) đã rơi vào tình trạng tiền mất tật mang khi đầu tư vào các DNTN này. Chính vì thế, lòng tin của nhà đầu tư vào các con số (kể cả khi có kiểm toán của nước ngoài) cũng bị tổn hại nghiêm trọng khiến việc kêu gọi vốn đầu tư gặp nhiều khó khăn trong giai đoạn hiện nay.

Có một số DNTN trải qua giai đoạn “doanh thu ảo, lợi nhuận ảo” nay đến thời kỳ phải báo cáo doanh thu thật, lợi nhuận thật. Điều này dẫn tới một quá trình tương đối dài (và đau đớn) phải điều chỉnh các kết quả kinh doanh nhằm từng bước “thật hóa” các số liệu trước đây. Nó cũng dẫn tới những cú sốc đối với thị trường khi tình hình sản xuất kinh doanh của các doanh nghiệp này có vẻ như đột nhiên kém đi so với giai đoạn trước (trong khi thực tế thì họ vẫn tăng trưởng chỉ là các con số họ báo cáo bớt bị thổi phồng hơn trước mà thôi).

Điểm cuối cùng là tình trạng tiêu xài hoang phí của nhiều chủ DNTN bằng tiền doanh nghiệp. Hiện tượng này khá phổ biến trong giai đoạn bùng nổ hồi 2006-2008 với nhiều chủ doanh nghiệp mua siêu xe, thuê các văn phòng hoành tráng, trang bị hiện đại, xa hoa trong khi năng lực lõi của doanh nghiệp không đáng kể.

Đó là một số điểm yếu hay khiếm khuyết của DNTN ở Việt Nam khiến cho khả năng chống đỡ của họ đối với các bất ổn bên ngoài không tốt, và gây ra các rủi ro trong hoạt động sản xuất kinh doanh.

Sunday, 5 June 2011

Cuộc đối thoại trước Lãnh sự quán Trung Quốc và trong trụ sở thành đoàn TNCS TP Số 1 Phạm Ngọc Thạch. « Welcome to Bọ Lập's blog!

http://quechoa.info/2011/06/05/cu%E1%BB%99c-d%E1%BB%91i-tho%E1%BA%A1i-tr%C6%B0%E1%BB%9Bc-lanh-s%E1%BB%B1-quan-trung-qu%E1%BB%91cva-trong-tr%E1%BB%A5-s%E1%BB%9F-thanh-doan-tncs-tp-s%E1%BB%91-1-ph%E1%BA%A1m-ng%E1%BB%8Dc-th%E1%BA%A1ch/
http://quechoa.info/2011/06/05/cu%E1%BB%99c-d%E1%BB%91i-tho%E1%BA%A1i-tr%C6%B0%E1%BB%9Bc-lanh-s%E1%BB%B1-quan-trung-qu%E1%BB%91cva-trong-tr%E1%BB%A5-s%E1%BB%9F-thanh-doan-tncs-tp-s%E1%BB%91-1-ph%E1%BA%A1m-ng%E1%BB%8Dc-th%E1%BA%A1ch/

447. Nhật ký đi xem biểu tình phải đối Trung quốc ngày 05/06/2011.

Mấy hôm trước, nghe bên trang NKYN  kêu gọi biểu tình ôn hòa phải đối đường lưỡi bò của Trung quốc vào lúc 8h ngày 05/06/2011 trước cổng Đại Sứ Quán Trung quốc  nên đúng  7h25, mình lấy xe chở vợ đi xem  thử thực hư thế nào cho biết !!

Chay đến DSQ TQ lúc 7h50, thấy hai Bên Đường Phạm Ngọc Thạch đoạn từ Hồ Con Rùa đến Công viên  góc  Nguyễn Thị Minh Khai có khá nhiều nhóm nhỏ tập hợp, mổi nhóm chứng 5-6 người  nhưng chưa trương biểu ngữ gì cả. Mình chạy vòng quanh DSQ và các con đường bao quanh  xem tình hình thế nào thì thấy: ở mổi góc đường đều có ít nhất 2 a chàng CSGT + barrie đứng sẵn. Còn An Ninh, dân phòng  phải nói là đầy đường  nhiều gấp bội so với số người tham gia !

Sau khi làm 1 vòng, mình quay xe chạy về DSQ lại.  Khi chạy đến cổng DSQ TQ mặt Phạm Ngọc Thạch bất ngờ 1 nhón bạn bẻ trưng biển lên ( lúc này hình như là 8h5’), lập tức  các nhóm khác tập trung lại cùng hô to và vổ tay hoan hô !! Tự nhiên 1 cảm giác rần rần chạy trong người, mình đừng xe lại nhưng chua kịp đã bị mấy a chàng CSGT đến duổi đi. 2 vợ chồng mình  quyết định tìm chổ gởi xe rồi di bộ vào xem.. cho rõ ( hehe, tám làng). Chạy lòng vòng qua DH kinh tế, Nhà Văn hóa, Dinh Độc Lập mất gần 20’ mà chả có chổ nào mởi cửa giữ xe cảl . Đang .. nản thì  tự nhiên thấy 1 nhóm SV lao xe vào góc Nguyễn Thi Chiem – Hai Bà Trung, mình cũng lao vào luôn. Tìm được chổ giữ xe, mừng húm, nhưng a chàng giữa xe lại nói “tụi em chỉ giữ đến 11h thôi nha anh” mình cũng ừh cho xong, chẳng lẽ chạy đến đay để di về không !!.

2 vợ chồng di đến cuối đường tính queo ra chổ Nhà Văn Hóa Thanh Niên, nhưng mới đến TT giới thiệu Việc làm, tự nhiên có 1 a chàng đẹp giai, mặc thường phục, tay cầm bộ đàm đưa tay ra  nói nhẹ nhàng “ a thong cảm, khu vực đó đang lộn xộn, a di hướng khác nhé”. Bó ku.., híc, dành bước  qua góc tòa nhà Diamond  đứng …nhìn !! Được chưa được 5’ bà kon ở đâu tự nhiên tập trung  xung quanh mình đâu hơn  chục người. Mình rút mảy ảnh ra tính chụp vài tấm để lưu lại mai mốt  khi có con .. khè cho chúng nó biết là cha chúng ngày xưa dù đã từng làm nghề.. bán nước  nhưng vẫn rất… yêu nước ( hehehe) thì vợ mình ngăn lại “ thôi, cất đi, mất công an ninh nó thu, dạo này bão giá, tiếc lắm”. Mình nhìn xung quanh, chả thấy cái bảng cấm nào cả làu bàu “ Ở đây đâu có cấm, AN họ đâu có quyền thu máy của mình” - > “ừh, thì họ không thu, nhưng nó tạm giữ, mắc công mai mốt lên lấy lại phiền phức” . Thôi, dành nghe lời vợ, cất máy ảnh đi vậy !!. Vợ mình nhìn qua góc PNT – NTMK hỏi ‘ ủa, cái nhóm lúc nãy đâu biết tiêu tùi ?”. mình nói “chắc an ninh họ giải tán rồi”. vợ lại hỏi (hôm nay sao hỏi nhiếu thế không biết) “ sao giải tán mà không la lên cho mọi người biết để tham gia phản đối. Mình mới giải thích “ biểu tình hôm nay là ôn hòa, chủ yếu là để phản đối thằng TQ thôi. Chứ nếu lạng quạng mà quá khích, ném đá hay là gì dó là an ninh nó “hốt” liền”
Đám đông chổ mình đứng mổi lúc 1 đông hơn, rồi 1 Chú CA đem hàm Trung Tá đến hỏi nhẹ nhàng “ mấy A/C làm gì ở đây. Mấy người kia dáp “ xem ”. Ông Trung Tá nói “ thôi không có gì đâu, giải tán nghen” – Hic, sao hôm nay bên CA họ nhẹ nhàng thế nhỉ ?. Thấy chả xem được gì, 2 vợ chồng lò đò thì bộ vòng về hồ con Rùa nhưng lại bị chặn lại, vừa bực, vừa mệt, A vợ chồng ra Hô con Rùa bẻ bánh mì ăn sáng ( hic, lúc sáng đi vội, chưa ăn gì cả). Ăn vừa xong thì thấy có mấy a chàng cầm ao, mũ, bang rôn bị An ninh họ không cho vào bước đến ngồi cạnh mình. Nhìn cái mặt buồn thiu thấy tội nghiệp. mình giơ điện thoại xin chụp kiểu hình,

a chàng cười toe. Hình như số của mình, hôm nay là… người bâu, bà kon ở đâu kéo tới hồ con Rùa nghịt nghịt. Ngồi chưa nóng …Đi.. ( heheh, ngôn ngữ địa phương) lại một a chàng an ninh đến, nói với mình “ anh mệt mói lắm, mấy đứa về nhà giúp anh đi” hehe. Bộ mình còn trẻ đến nổi a chàng này lẫn lộn với các SV sao ? Đang nhe rang cười với a chàng này thì bất ngờ nghe phía DSQ TQ góc đướng Nguyễn Thị Minh Khai hô to vang trời, rồi an ninh lao về phía đó, bà con đang ngồi ở hồ con rùa đứng cả đậy và lao lao, nhưng bị an ninh dùng barrie chặn lại ráo. !! Có mấy a chàng bức xúc la làng “ Đây là đất VN, có phải là đất TQ đâu, sao mấy ông chặn tụi. Sao không cho tụi tui vào lên tiếng. mấy ông có giỏi thì chặn tụi TQ lại đi !!”. Tội nghiệp ông trung tá “đầu trụi” cố gắng phân trần “ cái này lien quan đến quốc gia, ai cũng đứng ở ngoài chứ đâu phải 1 mình em đâu. Anh mà cho em vào, a chết” !! Đang đứng  nghe thì bất ngờ  diện thoại của a chàng “sinh viên” sau lung mình reo. A chàng bắt mắt rồi nói “về Bến Thành hả” ông lấy xe qua chở tui, tui đang đứng ở xxx. Mình chả hiểu mô tê gì cả  !! ( sau mới biết là đoàn biểu tình đi về Bến Thành vòng qua Nhà thờ Đức Bà).
Lúc này đã là 10h, vợ giục, “thôi không còn có gì để xem cả, về đi siêu thị mua đồ ăn” nhưng lại ngần ngừ “ lở mình về, có chuyện gì xảy ra, a người ta cho vào thì sao, uổng”. Mình ra lấy  xe chở vợ  về mà tâm tạng vừa bực,  vừa vui. Bực vì chậm chân 1 chút mà không được vào xem tận mắt. Nhưng vui vì  vợ mình có quan tâm đến vận mệnh quốc gia, chủ quyền đất nước. Càng vui hơn khi biết rằng còn có rất nhiều nhiều người thuộc nhiều  tầng lớp mà đặc biệt là các bạn trẻ, các  bạn sinh viên vẫn còn rất tâm huyết, lòng  yêu nước của họ vẫn còn rất nồng nàn chứ  không do một “định hương” nào từ người phía ta cả !!
Khựa, nhớ đấy nhé. VN của anh nghèo, nhưng không hèn đâu nhé !!

Những khẩu hiệu rất ôn hòa – Chính quyền còn mong muốn nào hơn?

Bác cháu ta cùng nhau đi giữ nước!

Nghèo nhưng không hèn!



Hình ảnh thêm về cuộc biểu tình ngày 05/06/2011
Nguồn: Bác Ba Sàm: http://anhbasam.wordpress.com/2011/06/04/tin-ch%E1%BB%A7-nh%E1%BA%ADt-5-6-2011/

100 năm trước, ngày 5-6-1911, bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước!

Từ sự ra đi của Bác nghĩ tới trách nhiệm thế hệ trẻ (PLTP)

Hôm nay, ngày 5-6-2011, các cháu bác đi xuống đường giữ nước?

Tranh cổ động 1979 – Cho hôm nay và mãi mai sau

Tin nóng tại Hà Nội lúc 6h30 sáng:

Ba Sàm đang trên đường dạo quanh phố phường HN từ 5h45′ … Chu Văn An, Lăng HCM, Thanh Niên, Phan Đình Phùng, Điện Biên Phủ và đặc biệt là vườn hoa, trước cửa Sứ quán Trung Cộng, không khí rất yên bình … (sẽ có ảnh) …

Điện biên phủ nhìn sang Hoàng diệu, trước cửa SQTQ, 6h sáng 5/6/2011

Các tuyến phố “trọng yếu” đều chưa thấy bóng dáng công an, rào chắn chuẩn bị

Điện biên phủ-Trần phú- Vườn hoa Lenin, 6h30

Lúc này là 7 giờ, qua Điện biên phủ, bắt đầu thấy xe cảnh sát gắn loa, vài chú công an, dân phòng …

8h15′ – Vậy là đã rõ: Được phép biểu tình ôn hòa! Thiệt là ơn đảng ơn chánh phủ, ơn các chú công an (không đông) … Chỉ ngăn 2 đầu ngã tư Hoàng diệu, Trần phú, Điện biên thôi. Vườn hoa Lenin, trước SQTQ đã có nhiều bà con đứng, trương biểu ngữ. Chú tài xế taxi hỏi “Cái gì đấy?”. BS: “Biểu tình chống TQ!”. Chú tài: “Ừ đúng rồi, phải thế chứ. Nó toàn trò ‘lấy thịt đè người’. Thế nào cũng oánh nhau!”


Nhưng … 8h45 bị đuổi rồi! Hu hu!

Sau khi bị CS cơ động giải tán, đoàn tuần hành hướng về Tràng thi, Bờ Hồ … (8h55′) …

TS-blogger Nguyễn Xuân Diện trong đoàn … tại ngã năm Điện biên, Hàng bông, Phan bội châu …

Nhưng … Nối với Sài Gòn thấy khí thế hơn hẳn …

Nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc cho biết một đoàn tuần hành có các ông Lê Hiếu Đằng, Nguyễn Đình Đầu, … các thành viên Câu lạc bộ Phao Lồ Nguyễn Văn Bình với khẩu hiệu “Hòa bình&Công lý cho Biển Đông” … đang tiến về tòa Lãnh sự TQ

Từ Hoa Kỳ, cựu TBT VietnamNet Nguyễn Anh Tuấn cũng sốt ruột gọi về cho BS hỏi tình hình, đúng lúc đoàn tuần hàng đang ngang qua Thủy Tạ (9h15′).

9h40′ – Tại Sài Gòn, đoàn tuần hành đã tới Chợ Bến Thành, lên tới khoảng 500 người, có cả các vị Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Công Giàu, Andre Hồ Cương Quyết, …


Cho đến lúc này tạm đánh giá đây là một thắng lợi cho cả nhân dân và chính quyền (gọi là Win-Win … Hề hề!). Cũng là một kinh nghiệm, để thấy chúng ta đã từng có những động thái không cần thiết, để rồi làm khổ nhau, mang tai tiếng, chỉ có kẻ thù là hưởng lợi.


10h – Tin từ Sài Gòn, đoàn tuần hành đã lên tới cả ngàn và đang về tới Nhà thờ Đức Bà … Tại Hà Nội, đoàn tuần hành đã quay lại SQTQ, bị ngăn không cho vào gần, nhưng nhiều người vẫn tiếp tục …

Từ đầu cầu Hà Nội, qua điện thoại, TS Nguyễn Xuân Diện đang phỏng vấn ông Lê Hiếu Đằng trong đoàn tuần hành tại Sài Gòn.

11h20′ – Độc giả vừa gửi:

Hà Nội

Cho tới lúc này là 11h40′, chưa thấy báo mạng VN nào đưa tin về cuộc tuần hành.

12h20′ – Một độc giả bình: “Tôi tham gia từ đầu, lúc 8g và ra về lúc 11g (vì bãi xe tòa nhà Diamond plaza thông báo chỉ giữ xe đến 11g_chắc do lệnh của CA). Có thể nói chính quyền gián tiếp ủng hộ tuần hành ôn hòa tại Tp. HCM qua việc tung lực lượng giữ ANTT, dọn đường cho đoàn, thậm chí cho phép đả đảo thoải mái trước khu vực lãnh sự quán TQ. Cuộc biểu tình như vậy có thể nói là khá thành công (cao điểm lên đến khoảng 2000 người) về nhiều mặt. Tôi không biết ai là người tổ chức, thật đáng khen cho tinh thần quả cảm của họ. Cuộc tuần hành lần này để lại cho tôi nhiều cảm xúc, thật là 1 trải nghiệm đáng nhớ.

Dù có nhiều lời bàn ra tán vào về mục đích, ý nghĩa của việc xuống đường lần này, nhưng trước thực tế đã diễn ra sáng nay, những toan tính đó hoàn toàn trở nên vô nghĩa. Đối với tôi, hành động của hàng ngàn bạn trẻ (và cả già nữa) hôm nay không chỉ là lòng yêu nước, mà còn nhiều thông điệp khác mà đảng/nhà nước VN sẽ phải nhận ra.

Đáng buồn, vào lúc 11g, thời điểm mà an ninh VN muốn kết thúc biểu tình, điều phải đến đã đến, 2 người bị bắt (1 già 1 trẻ) chưa rõ lý do. Nhiều người rất bức xúc và nhận định: chính quyền VN chơi trò 2 mặt.”

Biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội và TP.HCM qua lời kể của các nhân chứng(RFA). Tại TP.HCM, đoàn biểu tình tuần hành trên tất cả các tuyến đường dẫn đến Lãnh sự quán TQ, lượng người tiếp tục kéo đến chật kín cả đoạn đường, kéo dài từ Nhà Thờ Đức Bà đến Đại sứ quán Mỹ, và càng lúc càng đông hơn. (Dan Lam Bao’s blog) + Mời xem thêm rất nhiều hình ảnh sinh động bên trang Nguyễn Xuân Diện.

+ Tiếp theo đây là hình ảnh do độc giả/Nhà báo Nguyễn Quốc Thái vừa gửi từ Sài Gòn (người chụp: Cao Lập):

André Menras Hồ Cương Quyết

Từ trái qua: Đình Vượng, Vương Đình Chữ, cụ Nguyễn Đình Đầu, cựu “quan chức” Mặt trận Tổ quốc Lê Hiếu Đằng, Nhà thơ Đỗ Trung Quân, Nhà báo Nguyễn Quốc Thái, cô Trần Tử Vân Anh, André Menras Hồ Cương Quyết, Huỳnh Tấn Mẫm  – có thể khác tuổi tác, tôn giáo, dân tộc, quá khứ, thậm chí cả chính kiến … nhưng cùng chung một tình yêu đất nước

Đoàn tuần hành đang qua bên hông Nhà thờ Đức Bà

Trước tòa Lãnh sự Trung Quốc

Ngó như đi hội vậy nhưng là thứ mà bọn bành trướng khiếp sợ nhất

Người Bắc, người Hà Nội chắc còn phải học hỏi nhiều …

+ Tiếp theo là hình ảnh do độc giả QN  gửi:

Trẻ người … già dạ!

Những khẩu hiệu rất ôn hòa – Chính quyền còn mong muốn nào hơn?

Bác cháu ta cùng nhau đi giữ nước!

Nghèo nhưng không hèn!

Bé tập quen dần để lớn lên không biết sợ … vu vơ

Tẩy chay hàng Trung Quốc

Ôi Lenin! / Có thể nào tin / Ngài đâu cho chặn mất  /  Một con đường đẹp nhất / Đến với Biển Đông đến với Hòa bình …

(Thơ: Ba Sàm+Tố Hữu. Ảnh: Gốc Sậy)

Xe buýt … buồn thiu, vì không có “những phần tử quá khích” để hốt vô đồn.

Chợt muốn khóc: Các “đầy tớ” ơi! Có thấy những chủ nhân của đất nước đáng yêu đến nhường nào?

Vui&Lo

Chìm&Nổi

Ngồi nghĩ đường giữ nước





free counters

Friday, 3 June 2011

445. Đáo tụng đình, nổi khổ không của riêng ai !!

Những Ai,







Bài Viết đang trên báo pháp luật TP.

Làm gì để dân tin vào tòa?
Hiện nay, lòng tin của người dân vào hoạt động tư pháp, đặc biệt là hoạt động xét xử đang có chiều hướng giảm sút. Nhìn nhận về chuyện này, GS-TS Trần Ngọc Đường (Viện Nghiên cứu Lập pháp) đã có một bài phân tích khá sâu sắc. Pháp Luật TP.HCM xin giới thiệu cùng bạn đọc.

Hệ thống tư pháp của các nhà nước dân chủ và pháp quyền đã có mấy trăm năm tuổi, còn chúng ta mới có nhà nước của dân trong hơn 65 năm. Do đó, việc xây dựng, củng cố hệ thống tư pháp là một nhiệm vụ cấp bách trong công cuộc xây dựng nhà nước pháp quyền XHCN.

Lòng tin giảm sút

Hiện nay, có thể nhận xét một cách tổng quan rằng lòng tin của nhân dân ta đối với hoạt động tư pháp có sự giảm sút so với trước, biểu hiện ở một số nét chính:

Trong xã hội xuất hiện thuật ngữ “chạy án”. Tôi nghĩ rằng trong đời sống mà còn “chạy” được án thì không có gì mà không “chạy” được. Bởi lẽ “chạy án” là loại “chạy” khó nhất. “Chạy án” phải vượt qua những thủ tục tư pháp phức tạp, chặt chẽ, qua nhiều khâu, nhiều công đoạn, nhiều người, có sự chế ước, kiểm tra, kiểm soát lẫn nhau… Điều đó chứng tỏ con người không tin vào bản án họ mới “chạy” và họ tin rằng “chạy” được. Nếu hiện tượng “chạy án” có thực và có người “chạy” được thì lòng tin vào công lý, vào lẽ công bằng ở đời này không còn nữa.

Mặt khác, theo báo cáo của TAND Tối cao thì hầu hết các bản án sơ thẩm đều bị chống án, bản án đã có hiệu lực pháp luật đều yêu cầu xem xét giám đốc thẩm… Tình trạng đó có nguyên nhân từ lòng tin vào bản án đã xử bị giảm sút, thiếu sự tâm phục khẩu phục đối với bản án…

Sự phán quyết đúng đắn của tòa án đem lại lòng tin của người dân vào công lý. Ảnh: HTD

Chưa có lối sống đề cao pháp luật và giá trị chung

Có nhiều nguyên nhân dẫn đến sự giảm sút lòng tin này.

Nguyên nhân khách quan là trong xã hội ta từ ngàn xưa đã có tâm lý không coi trọng các cơ quan tư pháp, nói rộng ra là không có thói quen tôn trọng pháp luật. Trải qua chế độ thực dân phong kiến nhiều năm với một chế độ tư pháp hà khắc, các hình phạt tàn ác, man rợ như voi giày, ngựa xé nên con mắt của nhân dân nhìn nhận các cơ quan này rất xấu. “Miệng quan trôn trẻ” đã trở thành nhận xét cửa miệng của người dân. Còn đến nay, chúng ta chưa kinh qua lối sống đề cao pháp luật.

Về nguyên nhân chủ quan, Nghị quyết 49 của Bộ Chính trị về chiến lược cải cách tư pháp đến năm 2020 đã chỉ ra: “Công tác tư pháp còn bộc lộ nhiều hạn chế… Đội ngũ cán bộ tư pháp, bổ trợ tư pháp còn thiếu, trình độ nghiệp vụ và bản lĩnh chính trị của một bộ phận cán bộ còn yếu, thậm chí một số cán bộ sa sút về phẩm chất, đạo đức và trách nhiệm nghề nghiệp. Vẫn còn tình trạng oan, sai trong điều tra, bắt, giam giữ, truy tố, xét xử”.

Trong hoạt động tư pháp, có một nguyên tắc là kết tinh của các giá trị của nhân loại, ở đâu người ta cũng đề cao nó và cả trong bốn bản hiến pháp của nước ta, nguyên tắc đó cũng đều được ghi trang trọng. Đó là nguyên tắc tòa án xét xử độc lập và chỉ tuân theo pháp luật. Ấy vậy mà trên thực tế, nguyên tắc này chưa được nhận thức đúng đắn và thực hiện nghiêm túc. Trong hoạt động điều tra, truy tố, xét xử vẫn còn có những tác động nhằm làm sai lệch việc áp dụng pháp luật mà vụ tiêu cực đất đai ở Đồ Sơn là một ví dụ điển hình. Rõ ràng một khi các cơ quan tư pháp chưa tuân thủ nguyên tắc độc lập và chỉ tuân theo pháp luật thì chính họ đã tự đánh mất lòng tin của nhân dân, tạo điều kiện để dư luận lên án, phê phán.

Bản án phải là tiếng nói của công lý

Tin vào tư pháp là tin vào nền công lý của một quốc gia, tức là tin vào pháp luật, tin vào chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước. Vậy phải xây dựng, củng cố lòng tin của nhân dân đối với hoạt động tư pháp như thế nào?

Trước hết, bản án phải là biểu hiện điển hình của lòng tin vào công lý, vào lẽ công bằng trong hoạt động tư pháp. Đây là nhân tố cực kỳ quan trọng để thiết lập lòng tin vào nền tư pháp quốc gia. Tôi đề nghị từ nay, các cơ quan nhà nước, các đồng chí lãnh đạo - dù cương vị cao đến đâu - cũng phải từ bỏ thói quen can thiệp vào các hoạt động tư pháp.

Đối với bản thân các cơ quan tư pháp, phải vượt lên chính mình, độc lập, khách quan với các tác động bên trong lẫn bên ngoài. Về phía xã hội, tôi nghĩ phải xây dựng cơ chế pháp lý và hình thành thói quen không tác động vào các cơ quan tư pháp, không tác động vào các bản án.

Không nghiêm chỉnh thực hiện được nguyên tắc độc lập và chỉ tuân theo pháp luật trong hoạt động tư pháp, đặc biệt là hoạt động xét xử thì không thể xây dựng và củng cố được lòng tin vào các cơ quan tư pháp nói chung, vào các bản án, vào công lý và công bằng nói riêng.

Vai trò của báo chí

Để xây dựng niềm tin vào pháp luật, tin vào sự phán quyết của các cơ quan tư pháp, cần phải hình thành môi trường thông tin minh bạch và lành mạnh mà trong đó, các phương tiện thông tin đại chúng có vai trò rất quan trọng. Việc đưa các vụ án lên phương tiện thông tin đại chúng phải theo định hướng: Thông tin chính xác, toàn diện, có căn cứ pháp luật, có thái độ (kết luận) cuối cùng của cơ quan có thẩm quyền… Thông qua việc phản ánh về các vụ án, phải bồi dưỡng cho người dân tình cảm đúng đắn về pháp luật. Trong đó, đặc biệt chú ý đến tình cảm công bằng (pháp luật là thước đo như nhau đối với những người khác nhau); tình cảm không khoan nhượng (pháp luật không bỏ qua cho bất kỳ một hành vi vi phạm pháp luật nào mà không có hình thức xử lý thích hợp).

Nâng cao vị thế, tính độc lập của tòa

Trong các ngày 22, 23-4-2011, Ban Chỉ đạo Cải cách tư pháp trung ương đã tổ chức hội thảo lấy ý kiến về kết quả sơ kết năm năm triển khai thực hiện Nghị quyết 49 tại TP.HCM.

Tại hội thảo, có ý kiến rằng những năm qua, vị trí và vai trò của ngành tòa án chưa được đặt đúng tầm, không những không được cải thiện, nâng cao mà còn bị giảm sút do nhiều yếu tố tác động khác. Nền tư pháp của ta đang phải đối mặt với những thách thức như nguy cơ lạm quyền từ phía các cơ quan công quyền và những người có thẩm quyền trong thi hành công vụ xuất hiện ngày càng nhiều; lòng tin của người dân vào công lý, sự công bằng xã hội bị giảm sút… Các nhà đầu tư nước ngoài làm ăn tại Việt Nam khi có tranh chấp trong đầu tư kinh doanh chủ yếu nhờ các tòa án nước ngoài giải quyết.

Một số ý kiến đã đề xuất cụ thể như sau:

- Thực hiện cơ chế bổ nhiệm thẩm phán suốt đời hoặc nhiệm kỳ dài hạn và không trùng với nhiệm kỳ của cơ quan hành pháp. Sau khi được bổ nhiệm, thẩm phán không bị thay đổi nơi công tác để tăng cường tính độc lập. Đổi mới cơ chế phân bổ ngân sách cho hoạt động của tòa án địa phương theo hướng ngân sách cấp cho tòa án được dự toán, cấp thẳng từ nguồn ngân sách trung ương. Đổi mới ngạch, bậc lương của thẩm phán để đảm bảo cho họ đủ nuôi gia đình một cách tương đối đàng hoàng.

- Triển khai thực hiện việc thành lập các tòa sơ thẩm khu vực, không theo địa giới hành chính… Xây dựng và thực hiện các tiêu chí bổ nhiệm thẩm phán theo hướng chặt chẽ, đề cao năng lực chuyên môn, kinh nghiệm cuộc sống, đạo đức nghề nghiệp…

GS-TS TRẦN NGỌC ĐƯỜN

free counters

Thursday, 2 June 2011

446. FW: TUAN HANG PHAN DOI TRUOC LANH SU QUAN TRUNG QUOC

 

 

 

 

P Please consider the environment before printing this email.

 

This email and any files transmitted with it are confidential and intended solely for the use of the individual to whom they are addressed. Others may not distribute, copy or use it. If you receive this e-mail by mistake, please notify the sender at xxxxxxxxxxx and then delete it without reproducing, distributing or retaining copies

 

From: Sales 3 [mailto:sales3@itllogistics.com.vn]
Sent: Friday, June 03, 2011 10:08 AM
To: Undisclosed-Recipient:;
Subject: Fw: TUAN HANG PHAN DOI TRUOC LANH SU QUAN TRUNG QUOC

 

 

 

 

KÊU GỌI TUẦN HÀNH ÔN HÒA PHẢN ĐỐI TRƯỚC ĐẠI SỨ QUÁN TRUNG QUỐC TẠI HÀ NỘI VÀ LÃNH SỰ QUÁN TRUNG QUỐC TẠI THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH.

Cuộc tuần hành diễn ra với mục đích phản đối tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc và yêu cầu Trung Quốc chấm dứt gây hấn và vi phạm chủ quyền lãnh thổ VN.

Thời Gian 8h sáng ngày 5/6/2011 tại cả hai địa điểm:

Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội: 46 Phố Hoàng Diệu.

Lãnh sự quán Trung Quốc tại TP.HCM: 39 Đường Nguyễn Thị Minh Khai, Quận 1.

Xin mọi người gửi giúp để chống lại sự xâm lược của TQ."

Tôi nghĩ, mỗi người tham gia có thể bày tỏ thái độ bằng một câu khẩu hiệu khác nhau nhằm bày tỏ thái độ của mình đối với hành vi xâm lược của Trung Quốc trên bờ biển Khánh Hòa - Phú Yên sáng ngày 28/05/2011 vừa qua.

Hẹn gặp mọi người!

 

Duc Tien

Vào 09:27 Ngày 31 tháng 5 năm 2011, mkt2-stxvn mkt2-stxvn <mkt2-stxvn@macsvietnam.com.vn> đã viết:

 

ANH CHỊ NÀO NHẬN MAIL NÀY, VUI LÒNG GỬI RỘNG RA CHO MỌI NGƯỜI VIỆT NAM .

 

Thời gian qua, Trung Quốc đã cho bắt các tàu của các ngư dân nghèo Việt Nam ở miền Trung, phá ngư cụ, la bàn, tàu và giam cầm để thâu tiền các ngư dân nghèo Việt Nam. Dân đi biển đã nghèo nay càng nghèo hơn khi đánh bắt xa bờ ngòai thiên tai rình rập, nay lại thêm mấy thằng cướp biển  Trung Quốc . Đó là hành vi của kẻ mà 1,000 năm nay luôn có chủ tâm thâu tóm đất nước Việt Nam mình.

 

Mấy tháng gần đây, chính quyền Trung Quốc ngang nhiên cho các tàu giám hải ( thực chất là tàu quân đội ) sâm chiếm vào lãnh hải Việt Nam , yểm trợ cho một đòan tàu đánh bắt cá trộm của dân Trung Quốc lấn sâu vào các vùng Phú Khánh, Trường Sa… xua đuổi các tàu của dân chài Việt Nam.

 

Đó lả những chiêu bài có chủ ý của chính quyền Trung Quốc muốn thâu tóm các vùng biển của Việt Nam và đất nước Việt Nam sau này. Mọi người dân Việt đều bức xúc và căm phẫn và hiểu rỏ hành vi thâm độc này. Dân tộc Việt Nam có tinh thần chống Tàu đã mấy ngàn năm trước,ngày nay cũng vậy, vì khí tài của ta thua họ, nhưng chúng ta nên nghỉ những cách khác để làm suy giảm hoặc không tăng thêm lực cho Trung Quốc . Mỗi người dân Việt Nam có tinh thần yêu nước từ nay hãy :

-          Dân Việt Nam không dùng hàng Made In China. Hàng Made in China chỉ là những món hàng rẻ tiền kém chất lượng, không an toàn. Mua hàng của China thì chính ta tiếp máu cho họ và tăng thêm lợi ích kinh tế cho họ để họ phát triển mạnh quân đội.

-          Các doanh nghiệp nên chuyển hướng mua máy móc, nguyên liệu qua các nước khác trong Đông Nam Á , hay các nước phương Tây.

-          Các chủ Siêu Thị, chợ  nên lập hàng rào không cho các hàng China kém chất lượng vào, không khuyến khích mua hàng China, hãy ưu tiên cho hàng Việt Nam để thúc đẩy kinh tế cho doanh nghiệp Việt Nam củng là nâng cao đời sống của dân Việt..

-          Các Doanh nghiệp, hộ dân buôn hàng ở các của khẩu phía Bắc. Nên chuyển hướng kinh doanh để không đánh hàng China vào lãnh thỗ Việt Nam. Đưa hàng China vào để nó sẽ lớn mạnh thâu tóm mình sau này.

-          Dân Việt Nam ở hải ngọai cũng không dùng hàng China, không giúp sức để Chính quyền Trung Quốc  lớn mạnh .Hiện nay Mỹ và các nước Phương Tây cũng đang thắt chặt các cán cân thương mại với China. Kẻ có quá nhiều tâm địa xấu.

 

TÓM LẠI, CHÚNG TA TẨY CHAY HÀNG CHINA , KHÔNG MUA  HÀNG ĐỂ TIẾP MÁU CHO HỌ.

 

 



--
With My Best Regards

TRINH Duc Tien




--
With My Best Regards

TRINH Duc Tien

679.0 Hướng dẫn cài đặt AD RMS server ( Active Directory Rights Management Services) có trong Windows Server 2012.

Nguồn: https://mdungblog.wordpress.com/2018/06/21/simple-guide-huong-dan-cai-dat-ad-rms-windows-server-2012-r2/   Hôm nay mình xin giới thiệ...